Cảm nghĩ về thầy cô – Bài số 1

Đã lâu lắm rồi tôi mới có dịp quay trở lại thăm ngôi trường cũ – ngôi trường đã in dấu biết bao kỉ niệm của thuở mới cắp sách tới trường, khi tôi bắt đầu trở thành “cô học sinh lớp 1”. Lòng rộn ràng xao xuyến, nhớ cây phượng  vĩ già nơi chúng tôi thường ngồi đọc mấy tờ báo cũ, nhớ mái nhà tranh bằng đất, nhớ mấy cô cậu bạn đùa nghịch hàng ngày và nhớ nhất hình ảnh cô giáo xưa dịu hiền, vỗ về ân cần chăm sóc từng đứa con thơ dại.    

Tôi nhớ lắm, nhớ vô cùng. Nhớ những lớp học thân quen, dù bằng tranh tre lá nứa nhưng tối vẫn yêu nó một cách lạ lùng. Tôi nhớ bóng dáng cô giáo xưa dịu hiền vỗ về tôi. Nhớ ngày tôi đặt những bước chân bỡ ngỡ đầu tiên vào mãi trường. Tôi vừa run vừa sợ, sợ các bạn và cô giáo  không cho vào lớp. Nhưng  cô giáo Như vui tính quá, cô dắt tay tôi và dẫn tôi ngồi vào bàn đầu ngay cạnh bàn cô giáo. Cô giáo xoa đầu tôi, chả lại mãi tóc cho tôi, còn dạy tôi tập múa, tập hát, ngâm thơ nữa. Tôi làm sao quên được hình ảnh mến thương ngày ấy.    

Ngôi trường bây giờ có vẻ bề thế hơn, khang trang hơn. Chiếc biển nhỏ ngày xưa đã được thay thế bằng tấm bảng xanh lớn: “ Tây Thành”. Dãy nhà cấp bốn ngày xưa tôi học vẫn còn. Rất may là nó vẫn chưa bị phá đi để xây dựng thành ngôi nhà tầng khang trang như hai dãy hai bên. Lớp 1B thân yêu kia rồi. tôi tưởng như cô giáo hiền từ của mình vẫn còn đứng đó, để dắt tay tôi vào như buổi đầu tiên tôi đến trường. Một cảm xúc bồi hồi nhớ thương trào dâng trong lòng. Mảnh sân nhỏ, nơi chúng tôi vẫn xép hàng vào lớp đã được lát gạch sạch sẽ. Cây bàng đứng đó, lặng lẽ. “Các em chú í, chữ O phải đọc tròn môi“. Tôi tưởng như lời cô giáo xưa còn vọng nói về. Bao nhiêu kỉ niệm đẹp đẽ chợt ùa về. chiếc bàn kê cạnh cửa sổ kia là chỗ tôi ngồi. Tôi còn nhớ rất rõ, có một lần, vì mải mê nhìn bác thợ sửa điện bên ngoài mà tôi  không chú í tập viết. Kết quả là cô giáo đã cho một điểm 6 to tướng vào vở. Tôi mỉm cười nghĩ rằng hồi ấy sao mình ngây thơ và trẻ con thế. Tấm bảng đen đã in dấu thời gian. Một bên góc bảng ngày xưa bị khuyết, nay vẫn nguyên như thế. Dù thời gian đã bắt đầu phủ rêu xanh lên mái ngói. Dù bốn bức tường đã được sơn màu. Nhưng ngôi nhà năm xưa vẫn thế, và cô giáo Như vẫn thế, vẫn nguyên vẹn trong kí ức của tôi.     

Có ai đã từng hiểu thấu tấm lòng của thầy cô? những tấm lòng lớn lao vô tận. Vì yêu, vì thương, vì tương lai mỗi đứa học trò, thầy cô gánh những vác nặng nề để tiếp sức cho chúng ta trên con đường đời.               

Từ chuyến đò này sang tới chuyến đò khác, thầy cô như những người lái đò, vẫn lặng lẽ hi sinh, lặng lẽ chịu khó để dìu dắt, đẻ làm cầu nối cho những hoài bão của những đứa học trò. Ai thấu hiểu được công ơn to lớn của thầy cô. Những lần thức khuya chấm bài, soạn vở trong cái lạnh của mùa đông, trong từng đợt gió ngoài trời cứ rít lên từng hồi, trong phòng ánh đèn điện heo hắt vẫn đỏ mãi, sáng như những trăn trở, lo âu k bao giờ ngớt của thầy cô. Lo cho bài gảng ngày mai, lo cho những đứa học trò còn đang dang dở. Biết đến bao giờ những nỗi lo toan này vơi đi để cho thầy cô tôi có thể bình yên trong giấc ngủ. Cả một ngày đứng trên bục giảng để nói về cái hay cái đẹp, để chắp cánh cho mỗi người chúng ta. Giọt mồ hôi hòa trong bụi phấn, làm hoen mờ đôi mắt, làm bạc dần mái tóc của thầy cô. Cũng chỉ vì chúng ta thôi, những đứa con nhỏ còn non nớt tội nghiệp. chỉ có yêu thương thầy cô mới hi sinh, mới dốc hết sức lực để ta đủ can đảm bước vào cánh cổng đời. Một sự hi sinh vô cùng cao cả. Sự hi sinh kông càn đền đáp, cho đi k cần nhận lại, thầy cô chỉ mong muốn một điều duy nhất là mỗi chúng ta trưởng thành hơn, đứng vững hơn giữa chợ đời nghiệt ngã. Nghề giáo viên, cái nghề cao quý nhưng là cái nghề nặng gánh vai mang. Niềm vui trong nghề là được nhìn thấy những người học trò thành công giữa cuộc đời. không màng tới sự hi sinh, kông màng tới những khó khăn cực khổ, thầy cô vẫn lặng lẽ hoàn thành bổn phận của mình giữa đống bộn bề mệt nhoài.
       

         Yêu người bao nhiêu em yêu nghề bấy nhiêu

Kể làm sao xiết công ơn thầy cô. Chỉ có những người học trò mới có thể cảm nhận hết tình thương vô bờ bến của thầy cô. Năm tháng cứ trôi, những đứa học trò ngày càng lớn và trưởng thành, và thầy cô ngày một già đi, yếu đi, những vẫn tận tụy, miệt nhoài với công việc, với cái `nghề trồng người` đầy khó khăn thử thách.
    
         Muốn sang phải bắc cầu kiều
      Muốn con nên chữ phải yêu lấy thầy  

Để được như ngày hôm nay, trưởng thành hơn, chín chắn hơn, chúng ta những niềm vui và hi vọng của thầy cô. Thầy cô gửi gắm nơi ta những mầm ươm của hạnh phúc. Không có thầy cô, thử hỏi ta làm sao  có được ngày hôm nay. Hãy luôn nhớ, giọt mồ hôi và nước mắt của thầy cô đổi lấy niềm vui tiếng cười của ta. Những lọn tóc phai màu theo năm tháng của thầy cô đổi lấy sự trưởng thành của mỗi chúng ta. Là những người học sinh đang ngồi tren ghế nhà trường, hay những người đã ra trường, hãy luôn nhớ về thầy cô, luôn biết ơn thầy cô vì thầy cô là nơi để ta gửi gắm những tương lai sáng lạn sau này.       

Bước chân vô tình đưa tôi lại phía cây phượng vĩ già.thân cây sù sì đầy những vết cắt của thời gian. Tán phượng vẫn xanh, xòe rộng, che mát cả một khoảng sâ. Hoa vẫn đỏ như màu của niềm tin và hi vọng – màu của những chia li thời học sinh.       

Bước nhanh về phía cồng trường để lai biết bao những kỉ niệm. ngoái lại nhìn một lần nữa, tôi tự hứa với lòng mình, một ngày nào đó tôi sẽ quay trở lại. tạm biệt nhé ngôi trường tuổi thơ. Tôi sẽ luôn ghi nhớ hình bóng dịu hiền đang đứng ở đó, nơi cửa lớp để tiếp cho tôi những động lực trên đường đời, để mong chờ tôi trở về trong niềm vui và hạnh phúc. Nhớ lắm.

Cảm nghĩ về thầy cô – Bài số 2

Trong cuộc đời học sinh của mỗi người, ai cũng lưu giữ trong mình một hình ảnh đẹp đẽ, đáng trân trọng về một người thầy hoặc người cô mà mình yêu mến. Riêng với em, em còn nhớ mãi và sẽ chẳng thể nào quên được thầy giáo chủ nhiệm lớp 6 của em. Thầy đã để lại trong em niềm yêu mến và kính trọng vô bờ.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về mái ấm tình cảm gia đình

Thầy là thầy giáo chủ nhiệm và cũng là giáo viên dạy Văn khi đó. Thầy có dáng vẻ gầy gầy, xương xương và lặng lẽ của một người hay suy nghĩ trăn trở và từng trải. Thầy có nước da sáng, gương mặt thanh thoát và đôi mắt trầm tĩnh lạ kì. Khi đến trường, thầy thường mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần âu. Mùa đông thì mặc thêm một chiếc áo khoác hoặc áo "vét". Hình ảnh thầy hiện lên trong mắt chúng em thật gần gũi và giản dị biết mấy.

Là giáo viên chủ nhiệm, thầy quan tâm đến chúng em rất mực. Cứ ngỡ rằng chỉ có các cô giáo chủ nhiệm mới chăm lo đến học sinh nhiều (chúng em đã từng rất thất vọng khi biết rằng giáo viên chủ nhiệm của mình là một thầy giáo – nhưng đó là chuyện của lúc chúng em vừa mới bước vào cấp hai!) nhưng thực ra thầy đã làm cho chúng em cả những điều mà nhiều học sinh ở lớp khác không được hưởng. Thầy hay chuyện trò với cán bộ lớp để nắm bắt tình hình học sinh. Thầy còn trực tiếp trao đổi với những bạn học sinh cá biệt để tìm hiểu điều kiện riêng của mỗi người rồi khuyên nhủ, dặn dò động viên các bạn ấy nữa. Điều dặc biệt là thầy để chúng em tự do sáng tạo trong giờ sinh hoạt lớp của mình. Trước đó, các bạn cán bộ lớp được thầy hướng dẫn tận tình là sẽ phải xây dựng chương trình ra sao, điều khiển lớp thế nào… thầy chỉ ngồi dự và góp ý kiến thôi. Nhờ sự hướng dẫn và quản lí lớp như vậy của thầy mà chúng em rất tự giác thực hiện nội quy của nhà trường. Chúng em chỉ bị bờ ngỡ với ngôi trường mới trong thời gian rất ngắn, sau ít lâu tất cả đã hòa nhập được và có kết quả học tập rất tốt.

Giờ Văn của thầy của thầy mới thực sự là một thiên đường đối với đám nhỏ chúng em ngày ấy. Dáng vẻ lặng lẽ hàng ngày của thầy bỗng dưng mất hẳn chả còn một người thầy say sưa, mê mải với những lời giảng thấm thía, sâu sắc của mình. Những ngày đầu, chúng em cứ lặng mình ngồi nghe rồi ngồi… ngắm thầy mà quên không ghi bài. Bất chợt thầy dừng lại hỏi: “Sao các em không ghi bài?” thì cả lớp như choàng tỉnh khỏi cơn mơ. Lời giảng của thầy giàu hình ảnh, hấp dẫn và sống động vô cùng. Có một lần, thầy nói cho chung em nghe về tác phẩm “Lá cờ thêu sáu chữ vàng” của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng. Sau lần ấy, chẳng hiểu sao, mỗi khi nhắc đến thầy chúng em lại thấy thầy giống nhân vật Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản trong tác phẩm ấy lạ kì!

Thầy giáo đã đặt cho chúng em những nền tảng đầu tiên vững chắc- khi chúng em mới chập chững bước vào cổng trường cấp hai đầy mới lạ. Lên đến lớp 7, chúng em không còn được thầy dìu dắt nữa nhưng em sẽ mãi nhớ về thầy với một niềm kính yêu và biết ơn vô bờ.

Cảm nghĩ về thầy cô – Bài số 3

Khi con sinh ra, bố mẹ luôn muốn con sẽ trở thành một con người tốt, có ích cho xã hội. Theo năm tháng, con lớn dần lên trong vòng tay yêu thương của bố mẹ. Nhìn cuộc sống xung quanh, con luôn hỏi tại sao. Bố mẹ biết, đã đến lúc tìm cho con nơi có thể đưa ra câu trả lời: Bởi vì. Và bố mẹ đã yên tâm đặt trọn niềm tin vào mái trường tiểu học. Rồi dần dần con đưa ra những câu hỏi khó hơn, đã đến lúc con trở thành học sinh cấp hai. Và con đã gặp cô: Cô giáo Hoàng Phương Ngọc.

Ngày đầu tiên vào lớp sáu, con vẫn bỡ ngỡ, rụt rè như ngày đầu tiên con từng đi học vậy. Những ấn tượng đầu tiên của con về cô hẳn sẽ không bao giờ phai mờ. Cô giáo con là một người nhỏ bé nhưng nụ cười của cô luôn nổi bật giữa mọi người. Thấm thoắt hơn một năm trôi qua, cuối năm lớp sáu, khi con chỉ đạt danh hiệu học sinh tiên tiến, con đã khóc rất nhiều. Ớ lớp khác việc đó là bình thường nhưng ở một lớp chọn như lớp con thì quả là đáng xấu hổ. Cô đã an ủi con. Những lời nói của cô giúp con vượt qua mọi khó khăn trước mắt: “Con là một chiến sĩ dũng cảm trên chiến tập dù con đã cố gắng nhưng vẫn thua vì con chưa hết mình. Con hãy đứng lên và làm lại từ đầu. Chưa bao giờ là quá muộn đâu con ạ!” Chao ôi! Những lời nói của cô có ý nghĩa với con xiết bao.

Rồi khi lên lớp bảy, con khám phá ra là con yêu lắm. Cô là người thắp sáng cho con tình yêu ban đầu đó. Con là một nhà thám hiểm trên đường khám phá ra bản thân mình và cô là một tấm bản đồ giúp con tìm ra niềm say mê trong bản thân mình. Cô là cầu nối dẫn dường con đến với . Khi con buồn, cô ở bên, tâm sự, an ủi con. Lúc đó con mới thấy cô nhẹ nhàng, yêu thương học sinh biết nhường nào. Con biết cô buồn lắm chứ! Con ân hận vô cùng cô ạ! Nhưng cô không hề trách mắng con lần con đi thi học sinh giỏi mà không có giải. Lúc đó con như một người lạc đường tìm ra được lối thoát. Cô là ánh sáng và niềm tin nâng đỡ con. Con hỏi cô: “Tại sao cô không trách mắng con?”, cô chỉ cười và trao cho con tác phẩm Tha thứ mãi mãi. Con hiểu cô ạ! Ớ đời phải biết tha thứ cho người khác dù người đó có làm cho mình buồn thế nào! Đúng như Hoài Thanh đã nói: “Công dụng của văn chương là giúp cho tình cảm và gợi lòng vị tha”. Nhờ cô, nhờ văn chương, con đã mở rộng tâm hồn và tha thứ cho người khác nhiều hơn. Văn chương quả có sức mạnh diệu kì, làm cho mọi người gần nhau hơn.

Năm nay, dù đã lên lớp bảy, dù đã lớn khôn, nhưng cũng có lúc con thấy mình cư xử như trẻ con. Con cô nhiều lắm. Cô chính là bác Bơ-men trong truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng. Cô đã dùng kiến thức và tình thương của mình để thắp sáng ước mơ cho chúng con. Mọi việc làm của cô đều xuất phát từ trái tim nhà giáo. Cô đã hi sinh nhiều và sự hi sinh ấy là tự nguyện, vô cùng thầm lặng. Từ ngày được học cô, con bước vào một thế giới mới, thế giới màu hồng tươi của ước mơ và màu xanh mát của kiến thức, màu đỏ thắm của tình thương, màu trắng tinh khôi của văn chương. Cô là một bà tiên trong truyện cổ tích và cô đã giúp con tìm ra thế giới riêng của chính mình. Con cảm ơn cô rất nhiều.

Con sẽ ghi nhớ mãi hình ảnh đẹp đẽ của cô: một cô giáo mẫu mực, tận tuỵ với học sinh. Hơn thế nữa, cô còn là người dẫn đường chỉ lối, là ngọn đèn soi sáng tâm hồn chúng em. Cô hay nói với chúng em: Cô tung những viên sỏi, là các con. Các con hãy tạo ra những vòng tròn nước. Nhưng có một điều có lẽ cô không nghĩ đến: Chính cô đang giúp chúng con trở thành những người “tung viên sỏi vào hồ nước cuộc sống”. Cô đấy cô ạ. Cô là người đầu tiên.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Tĩnh dạ tứ của Lý Bạch

Cảm nghĩ về thầy cô – Bài số 4

Hỏi rằng quãng đời tuổi thơ nào của đời người là hạnh phúc nhất, có nhiều kỉ niệm với bạn bè và thầy, cô nhất? Đối với tôi, những năm học THCS là đáng nhớ nhất vì được gắn bó với bạn bè và thầy cô tới bốn năm liền. Người quan trọng nhất đã làm khoảnh khắc này thêm đáng nhớ chính là người thầy của tôi – thầy Phan Dân.

Tôi yêu thầy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Dáng người thầy cân đối, khoẻ mạnh. Thầy luôn cắt đầu cua để ra dáng là dân chuyên Toán. Đôi mắt thầy giờ đã kém, có lẽ phần nào vì thầy cũng không còn trẻ nữa. Nhưng từ đôi mắt ấy toả ra sự thân thương, gần gũi đến khó tả. Nụ cười đầy sức sống luôn hé nở trên đôi môi thầy.

Thầy Dân là một giáo viên dạy giỏi về môn Toán. Với giọng nói ấm áp, thầy giảng và phân tích những bài toán rất hay. Thầy khiến chúng tôi càng ngày càng yêu môn học này hơn, cái môn học được coi là khô khan. Chính thầy đã dạy và truyền cho chúng tôi cái hay của môn Toán. Khi thầy giảng bài, chúng tôi như được bước vào thế giới của toán học, của những con số, hình học. Nhưng lúc nào thầy cũng canh cánh nỗi lo rằng chúng tôi chưa hiểu hết bài. Vì vậy, thầy luôn hướng dẫn, phân tích cho chúng tôi tỉ mỉ từng bài toán, kể cả cách trình bày. Đồng thời, thầy cũng hiểu được tâm lí chúng tôi để động viên, khuyến khích, kèm cặp từng học sinh một. Tuy nhiên, thầy không quên đem tiếng cười vào bài giảng của mình. Trong lớp, thầy không bắt chúng tôi phải ngồi im mà phải có chút gì hiếu động, hào hứng, sôi nổi. Thầy đã bảo rằng chỉ có chăm chỉ thì mới học giỏi Toán. Vì vậy khi giao bài tập về nhà, thầy luôn cho rất nhiều dạng để chúng tôi luyện tập. Bằng các phương pháp dạy rất đặc biệt mà hiệu quả, thầy đã dạy cho chúng tôi thật nhiều kiến thức để mai sau có thể áp dụng vào thực tế.

Không chỉ dạy chúng tôi những kiến thức về môn Toán, thầy Dân còn dạy chúng tôi cả cách làm người. Sống trên đời phải có lòng tự trọng, phải trung thực, thật thà,… Có thể nhiều người nghĩ đó là chuyện bình thường, ai cũng đều làm được. Nhưng thầy đã giảng giải cho lớp tôi biết được rằng làm người không phải là dễ. Để trở thành con người thực sự có ích cho xã hội thì mình không chỉ nghĩ về cái lợi cho bản thân mình mà phải sống rộng mở, chan hoà cùng mọi người. Và sau khi học những kiến thức này thì ta không chỉ biết mà phải thực hành trong cuộc sống từ ngay bây giờ, từ những việc nhỏ đến việc lớn. Tôi rất yêu, kính trọng thầy vì thầy là người đã hết lòng đem vốn kiến thức của mình để dạy chúng tôi.

Dù là một giáo viên nhưng thầy cũng như một người cha của lớp A10 chúng tôi. Thầy rất gần gũi, thân thiết với từng học sinh một. Sau những giờ học căng thẳng, thầy cùng chúng tôi bắn bi rồi đá cầu,… Thầy cũng khuyến khích chúng tôi tham gia các hoạt động ngoại khoá như đá bóng, bóng rổ và đặc biệt là bóng bàn. Ngoài ra, vì cũng rất yêu âm nhạc nên thầy luôn cho chúng tôi được ca hát, đánh đàn trước lớp, thể hiện tài năng của chính mình. Không ít lần thầy đã thủ thỉ, tâm sự chia sẻ với chúng tôi nhiều chuyện trong cuộc sống. Đồng thời, thầy cũng lắng nghe lời tâm sự của chúng tôi mà giải quyết, khuyên nhủ lúc rỗi rãi. Vào dịp đặc biệt, thầy còn rủ các anh chị học sinh khoá trước của thầy đến chia vui cùng cả lớp.

Thầy là người lái đò đưa cập bến tương lai. Nhưng có ai hiểu được công việc này vất vả thế nào. Đâu phải cứ đưa một bến là thôi mà cứ khoá này sang khoá khác, thầy phải vất vả chèo lái. Trên lớp, nhiều khi ồn như chợ vỡ thì làm sao mà thầy chịu được. Tuổi thầy đã cao nên sức chịu đựng cũng kém mà cứ phải nghe lời phàn nàn từ các thầy cô khác là lớp mất trật tự quá thì chắc nhiều lúc thầy cũng khó chịu lắm. Vì thế, thầy phải nhiều lần nhắc nhở lớp nên họng của thầy cũng không tốt. Đã hai lần phải mổ thanh quản rồi mà thầy vẫn phải nhiều lần nhắc nhở học sinh khiến tôi thương thầy lắm. Dù đã phải vất vả xoay xở với cuộc sống xã hội xung quanh nhưng thầy vẫn ngày đêm nhiệt tình dạy học sinh.

Nỗi khổ của giáo viên là chấm bài mà lớp tôi lại có đến 61 học sinh thì hỏi mất bao lâu mới chấm xong một tập bài. Càng nghĩ đến, tôi càng cảm thấy cảm thông cho thầy nhưng lại không biết làm gì để đỡ bớt gánh nặng cho thầy ngoài việc ngồi yên, học tập cho tốt.

Tôi còn nhớ một kỉ niệm về thầy mà giờ vẫn không thể nguôi được. Khi đó là mùa đông, trời thì lạnh lắm, có khi chỉ mười hay mười một độ, từng cơn gió bấc thổi buốt da, buốt thịt, vốn là đứa yếu ớt nên tôi đã bị cảm lạnh. Vậy nhưng hôm đó có tiết học của thầy Dân nên tôi mới nghĩ rằng nếu mình bỏ một tiết của thầy thì chắc phí lắm. Vì vậy, tôi đã nói với bố mẹ rằng con đã khoẻ rồi và cố gắng đến lớp ngồi học. Vậy nhưng cơn gió mùa đông vẫn cứ rít lên từng hồi khiến tôi ho nhiều hơn, cảm thấy chóng mặt và đã gục xuống. Thầy thấy tôi như vậy đã bước xuống tới tận chỗ ngồi của tôi, ân cần hỏi rằng: “Giang ơi, con có mệt lắm không?”. Thầy sờ trán tôi rồi lo lắng bảo: “Chắc con bị cảm lạnh rồi!”. Khi đó, tôi nhìn thầy và cảm thấy hết sức cảm động. Với giọng nói ấm áp và chân tình, tuy chỉ là lời hỏi thăm thôi nhưng đối với tôi, đó còn là ngọn lửa tình thương của thầy đã tiếp thêm sức mạnh, giúp tôi tỉnh lại và ngồi dậy, vượt qua ốm đau cùng cái lanh. Sau đó, thầy còn đỡ tôi dậy và hỏi xem có cần vào phòng y tế nghỉ không. Nhưng lúc đó, tôi lại không cần nữa. Chính tình cảm thầy dành cho tôi đã giúp tôi xua đi cơn ho và trụ lại cả buổi học. Nghe tôi nói rằng không sao nữa thì thầy mới tiếp tục bài giảng. Tôi cảm ơn thầy và cũng thấy hối hận vì đã đi học hôm đó vì khiến thầy và các bạn phải ngưng lại bài giảng và cũng làm thầy lo lắng.

Đối với tôi thầy là một người rất quan trọng. Thầy đã đem niềm say mê môn Toán đến với tôi. Hồi mới đầu năm học, tôi học hành còn chểnh mảng, đôi khi không tập trung nhưng nhờ có những phương pháp giảng dạy rất hiệu quả và lòng nhiệt huyết, thầy đã giúp tôi yêu và thích thú với môn học này. Ngoài ra, thầy đã dạy tôi cách làm người, cách sống sao cho có ích với xã hội. Không chỉ vậy, thầy còn là người cha gần gũi, luôn yêu thương, tận tình dạy dỗ chúng tôi nên người.

Xem thêm:  Kể lại một buổi biểu diễn nghệ thuật lớp 3

Thầy chính là người đã thắp sáng ngọn lửa trong trái tim con. Thầy là người cha đã dạy con những kiến thức để bước vào đời. Con chỉ mong có lúc nào đó con có thể đền đáp được công lao dạy dỗ to lớn này. Thầy ơi! Con yêu thầy lắm!

Cảm nghĩ về thầy cô – Bài số 5

Tôi không thể nào định nghĩa được tình thầy trò là gì? Phải chăng tình thầy trò có thể làm thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỉ? Đó là tình cảm mà bạn có thể tìm thấy được một khoảnh khắc nào đó trong cuộc sống. Chắc hẳn trong chúng ta cũng đã có một thời gian gắn bó bên mái trường, được học tập dưới sự dìu dắt, chỉ bảo tận tình của thầy cô. Xúc động làm sao khi nghĩ về hình ảnh những người giáo viên đã luôn ân cần dạy dỗ chúng ta nên người.

    “Cha mẹ cho ta hình hài, thầy cô cho ta trí thức”

Quả đúng là như vậy, công lao của thầy cô là to lớn biết nhường nào. Mà có lẽ là cả cuộc đời này, chúng ta cũng không thể nào đền đáp được hết. Chính các thầy cô là người lái đò đưa những thế hệ học trò cập bến tương lai. Làm sao tôi có thể quên những ánh mắt ấm áp, dịu hiền của thầy cô, những ánh mắt luôn dõi theo hình bóng của từng học trò bé nhỏ trong suốt cả quảng đời cấp sách đến trường. Hình ảnh những cô giáo trước tà áo dài thước tha. Những người thầy với vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm khắc ấy lại chứa động cả một khoảng trời yêu thương rộng lớn đã để lại trước tâm trí những người học trò chúng tôi không biết đến bao nhiêu ký ức khó phai. Không chỉ vậy, điều gây ấn tượng nhiều nhất với tôi chính là nụ cười của các thầy cô. Đặc điểm này không hẳn là kiêu sa, cũng chẳng đặc biệt gì nhưng tôi lại vô cùng trân trọng những nụ cười ấy. Vì đó chính là sự động viên, khuyến khích mỗi khi tôi đạt điểm cao, là nguồn động lực giúp tôi vươn lên trong học tập. Mỗi khi tôi phạm lỗi, vẫn là khuôn mặt quen thuộc ấy nhưng hành động đã không còn những nụ cười vui vẻ của ngày nào mà thay vào đó là một ánh mắt nghiêm nghị. Mặc dù thầy cô không la hoặc trách mắng gì nhưng tôi như đọc được một chút buồn bã và thất vọng thoáng qua những đôi mắt kia. Những lúc như vậy sao mà tôi cảm thấy ân hận quá! Vì chính tôi đã làm các thầy cô cảm thấy thất vọng. Nhưng cũng nhờ đó mà tôi nhận ra được những lỗi lầm thực sự của mình để sửa chữa. Đến tận bây giờ tôi mới nhận ra được một điều: không phải lúc nào thầy cô cũng cười với chúng tôi nhưng chỉ cần những người thầy, người cô cười một nụ cười yêu thương thì trong tôi bổng dâng trào một niềm vui sướng giống như tôi vừa làm được một điều gì rất lớn cho thầy cô. Sao lại có thể quên những nụ cười hạnh phúc, hay những nụ cười vỗ về,an ủi. Thầy cô ơi! Các thầy cô có biét rằng những nụ cười của các thầy cô lại chính là ngọn lửa hồng sưởi ấm những trái tim nhỏ bé non nớt của đám học trò chúng con hay không? Chỉ bao nhiêu đó là mình quá may mắn hơn rất nhiều đứa trẻ khác. Bao gánh nặng về cuộc sống, công việc, gia đình và những cực nhọc chất chồng lên đôi vai của những người giáo viên. Thật không thể nào có thể diễn tả được hết nỗi biết ơn sâu nặng cúa tôi đối với các thầy cô, những người luôn miệt mài bên những trang giáo án, truyền đến học trò chúng tôi những bài học hay và bổ ích, những người đã không quên nhọc nhằn giúp xây dựng một thế giới huy hoàng, một tương lai tươi sáng bằng con đường học vấn. Thế giới của tri thức nhân loại mới rộng lớn và bao la làm sao! Nhưng chính những người thầy người cô đã dẫn dắt chúng tôi bước vào một thế giới mà đối với các thế hệ học sinh dường như là hoàn toàn mới mẻ và lạ lẫm. Và rồi từng ngày trôi qua, tôi đã quen dần với mài trường này, nơi mà chúng tôi thường gọi là ngôi nhà thứ hai. Hình ảnh người thầy cô ân cần, tận tụy dạy cho chúng tôi không chỉ về kiến thức mà cả về những kĩ năng sống cần thiết không biết tự bao giờ đã trở thành một ấn tựợng khó phai trong ký ức những cô cậu học trò tinh nghịch ngày nào! Thầy cô đã dày công dạy dỗ chúng tôi nên người giúp chúng tôi biết thế nào là lòng nhân ái. Chính các thầy cô đã tạo nên những khoảng thời gian giúp những đứa học trò gặp gỡ, tìm hiểu nhau hơn. Thầy cô cũng như là cha mẹ của chúng tối. Dấu trường thành theo thời gian giờ đây tôi mới hiểu rằng làm giáo viên chưa hẳn là sung sướng. Tôi nghiêm khắc ghi trong tim những công ơn lớn lao của thầy cô giáo viên với niềm kính trọng nhất. Thầy cô ơi, những kiến thức được thầy cô đúc kết thành những tinh hoa của nhân loại qua boa nhiêu thế hệ đã giúp con nhận ra rằng, những gì mà ta thu thập được từ kho tàng kiến thức rộng lớn sẽ tan biết đi vào một khoảng không gian trống một khi chúng ta nhụt chí và lùi bước. Thầy cô đã gieo những hạt giống của trí tuệ vào tâm hổn trong sáng của những đứa học sinh, là người cầm bó đuốc tri thức của nhân loại soi đường chỉ lối cho thế hệ học trò.

Ôi! Tôi ước sao mình mãi là đứa học trò yêu dấu của thầy cô, mặc dù biết là không thể được. Tuy vậy, tôi vẫn cầu mong là các thầy cô sẽ mãi tiếp tục dẫn dắt nhiều thế hệ măng non bước qua cánh cửa dẫn đến một vùng đất kì dịu. Thầy cô ơi! Em không biết phải bày tỏ tình cảm của minh như thế nào nữa, em chỉ muốn cảm ơn vì tất cả những điều hay, điều bổ ích mà thầy cô đã truyền đạt đến thế hệ học sinh chúng em. Những người lái đò của một tương lai mộng mơ…

Thanh Bình tổng hợp

Topics #bố mẹ #Cảm nghĩ #Cảm nhận #con đường #con người #cuộc sống #dũng cảm #hiện đại #học sinh #học tập #kĩ năng sống #kỉ niệm #lớp em #lớp học #Nguyễn Huy Tưởng #niềm tin #phượng vĩ #suy nghĩ #thầy cô #thế hệ trẻ #thời gian #trường học #trường tiểu học #ước mơ #văn học #xin lỗi