Em hãy kể lại câu chuyện “Lời ước dưới trăng” bằng lời văn của em

Gợi ý

Quê tôi có một chiếc hồ rất linh thiêng có tên là hồ . Hàng năm, cứ vào đêm rằm tháng Giêng, các cô gái tròn mười lăm tuổi đều đến bên hồ cầu nguyện. Nghe nói, các điều ước này đều sẽ thành hiện thực nên các thiếu nữ trong làng ai cũng mong chờ đến dịp này.

Tuy chưa đủ tuổi nhưng đêm rằm tháng Giêng năm nay tôi cũng đến góp mặt để thoả trí tò mò. Trong bao nhiêu dáng điệu thoăn thoắt tiến đến hồ, tôi bắt gặp dáng đi dò dẫm của chị Ngàn. Chị là một cô gái mù nhưng đẹp người, đẹp nết. Ai ai trong xóm cũng yêu mến. Thấy chị đi lại khó khăn, tôi bèn chạy lại giúp chị đến bên hồ.

Khi đến mép hồ, tôi và chị Ngàn cúi xuống đầy cung kính. Xong, chị lấy tay vốc một bọng nước tưới lên mặt rồi chắp tay lên ngực chị lầm bầm khấn

– Con ước gì…. Cu Mít bên sớm chữa lành đôi mắt.

Nói xong, chị đứng dậy, gương mặt phấn khởi và đầy , cứ như thế chị đã thực hiện được mong ước cả đời của mình vậy. Trong khi đó, tối lại hết sức ngạc nhiên và ngỡ ngàng. Tôi cứ nghĩ chị sẽ dành lời cầu nguyên duy nhất để mong mình được sáng đôi mắt, ngờ đâu chị lại dành nọ cho một cậu bé hàng xóm.

Xem thêm:  Viết thư cho người thân (hoặc bạn bè) kể về ước mơ của em

Tôi đưa chị Ngàn về trong lặng lẽ và phân vân. Đang định hỏi thì chị cất tiếng giãi bày:

– Em ạ! Cu Mít mới chỉ có năm tuổi thôi mà đã không thấy gì. Nó còn nhỏ quá. Thật tội nghiệp. Chị cũng là người mù, chị hiểu cảm giác không thấy gì đau khổ như thế nào. Mà cu Mít lại không có hay nên không thể trông chờ vào ước nguyện được. Chị mồ côi từ nhỏ, lại coi Mít như em nên chị ước cho Mít vậy. Nó thấy ánh sáng cũng như chị thấy. Không có gì khác cả.

Nghe chị Ngàn tâm sự, tôi như chợt hiểu ra. Chị quả là một cô gái có tấm lòng nhân hậu. Tôi tự nhủ: Chị Ngàn ơi, khi nào em mười lăm tuổi, em sẽ ước cho chị sáng mắt.

Tuyentapvan.com

Topics #chị gái #em gái #hàng xóm #hạnh phúc #Rằm tháng Giêng #Vọng Nguyệt