Hãy tả một miền đất đã để lại cho em nhiều ấn tượng

Gợi ý

– Đó là nơi nào?

VD:

+ Quê hương.

+ 1 góc của thành phố mình đang sống: vd Hà Nội với những con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, dàn cây dây leo, bức tường lở gạch, những quán xá nhỏ nhỏ êm đềm, đem lại cảm giác bình yên và xưa cũ.

+ Một danh lam thắng cảnh.

+ Một thành phố từng ghé thăm.

+ Một miền đất thấy trong giấc mơ.

+ Một nơi được kể tới trong sách và con thêm từ đó.

+ THẬM CHÍ, ĐÓ CÓ THỂ LÀ NGÔI NHÀ CỦA MÌNH.

Mang theo đi đến tận cùng thế giới nhưng bởi thân thể tàn tật, miền đất mà cả đời cô có thể đặt chân đến là ngôi nhà của mình. Những ngóc ngách trong căn nhà, ban công nhỏ hay mảnh vườn ngoài cửa sổ là cả thế giới của cô.

Hoặc, một cô gái tật nguyền chỉ có thể ngắm nhìn cảnh sắc ngoài ô cửa phòng mình. Với cô, đó là cả thế giới, là vùng đất đầy bí ẩn và xinh đẹp mà cô khao khát được đặt chân đến.

Hoặc, một cô gái tật nguyền với ước mơ đặt chân đến mảnh đất trước ô cửa sổ phòng mình: cô ta có thể thực hiện một chuyến khám phá TRONG TƯỞNG TƯỢNG. Tưởng tượng chân mình giẫm lên nền đất tơi xốp, đầy cỏ xanh rậm rạp. Rồi vị của hoa quả, ừm, chắc là ngọt và thơm….

=> HÃY LÁI ĐỀ THEO HƯỚNG MÀ MÌNH MUỐN 🙂

Xem thêm:  Kể về một thầy, cô giáo mà em quý mến

– Con đến đó khi nào? (Có thể nói thêm: cùng ai, bằng cách nào…)

– Điểm nhìn: con đứng ở đâu để quan sát?

– Đặc điểm nổi bật:

  • Phong cảnh: tả toàn cảnh hoặc miêu tả một số nơi, một số góc tiêu biểu.
  • Thời tiết…
  • Đặc sản: các loại đặc sản, màu sắc, hương thơm,…
  • : tính cách, giọng nói, phong tục, màu da, trang phục…

Trong quá trình tả, con nên kết hợp với những TRẢI NGHIỆM, những nhận xét, những cảm xúc của người viết. Vd ăn món này thấy ngon, món kia đắng chát…

Bài làm

Trong đời, ai cũng đã từng có một miền đất mà mình yêu thương. Vùng đất đó có thể là quê hương bạn, có thể là nơi nào đó bạn từng đi du lịch đến, có thể đó cũng chính là của bạn… Còn với tôi, đó là một thung lũng bé nhỏ xanh rờn mà tôi đã vô tình đi lạc vào – một vùng đất thơ mộng, bình yên mà đã làm tôi yêu nó bằng cả trái tim.

     Tôi đang đứng trước một khung cảnh đẹp như tranh vẽ. Trước mắt tôi là một thảm cỏ xanh rờn lốm đốm hoa vàng với mấy ngôi nhà tranh của người dân nơi đây. Xa xa đằng kia là dãy núi hùng vĩ, trên đỉnh đã trắng xóa tuyết. Dưới chân núi là một rừng thông rộng mênh mông. Thỉnh thoảng có cơn gió nào thổi qua, tôi lại nghe rõ được tiếng xào xạc nói chuyện của những nàng thông vọng lại nhẹ nhàng. Đây đang là thời tiết giao mùa, tôi có thể cảm nhận được rõ cái lạnh buốt của băng giá đang chuẩn bi ghé qua nơi đây.

Xem thêm:  Kể về những đổi mới ở quê em

    Tôi ngồi xuống thảm cỏ một cách nhẹ nhàng. Tôi ngắm nhìn được những giọt sương mai trên lá trong vắt, ánh lên những tia sáng nhẹ nhàng của mặt trời như được ai đó rắc kim tuyến lên. Những bông hoa vàng tươi, nhẹ nhàng nhẹ nhàng đung đưa mỗi khi có cơn gió nào dịu dàng đi qua. Tôi đưa tay lướt qua những ngọn cỏ để cho tay mình ươn ướt những giọt nước của thiên nhiên. Tôi nằm xuống thảm cỏ ấy, mắt lim dim nhìn trời. Trời cũng không nắng chói chang, chỉ thấy những gợn mây trắng dịu dàng đi qua tôi. Bầu trời cao vời vợi, thỉnh thoảng lại thấy những chú chim bay đi tránh rét. Tôi đưa tay lên trước mặt, nhìn những ánh nắng chui qua kẽ tay chiếu lên gò má mình. Tôi mơ màng trong cái se se lạnh cuối thu, cảm giác như không muốn thức dậy vậy.

   Rồi bỗng, một giọt nước nhẹ nhàng rơi lên khuôn mặt của tôi làm tôi tỉnh giấc. Trời cũng đã tối dần. Tôi nán lại một chút để nhìn xứ bình yên này. Mặt trời bắt đầu lặn dần, lặn dần, cảm giác màu của nó sẫm hơn bình thường. Cái viên bi to đùng màu cam đỏ ấy thắp sáng cả một góc trời, khiến những gợn mây xung quanh cũng đỏ theo nó. Khi nó đã dần dần biến mất khỏi tầm mắt tôi, khi bầu trời mỗi lúc một xanh đậm hơn, khi tôi thấy những làn khói nghi ngút bốc lên từ những căn nhà thì cũng đã khá muộn rồi. Đi về thôi.

Xem thêm:  Cảm nhận của em khi đọc “Những ngày đẩu của nước Việt Nam mới” trích hồi kí “Những năm tháng không thể nào quên” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

   Đấy, cuối cùng, cũng chỉ là một vùng đất trong bức tranh của riêng tôi. Tôi chỉ được thấy nó khi tôi tưởng tượng, chỉ được thấy nó khi tôi lôi bức tranh ấy ra ngắm. Bức tranh vẽ thảm cỏ xanh lốm đốm hoa vàng, những ngọn núi phủ tuyết, những mái nhà tranh be bé và một bầu trời cao vời vợi. Đây là một vùng đất đẹp nhất, bình yên nhất và lấy nhiều nhất trong tôi.

Topics #Cảm nhận #con người #hoàng hôn #mùa đông #ngôi nhà #quê hương #tình yêu #tưởng tượng #ước mơ