Hãy một câu chuyện có ba nhân vật: bà mẹ ốm, người con và bà tiên

Gợi ý

Ngày xưa, ở một làng kia có hai mẹ con ở với nhau. Người cha đi chinh chiến nơi xa nên dành hết tình cảm cho con. Chính điều đó đã làm cho cậu con trai trở nên ích kỉ. Nhưng có một chuyện xảy ra khiến cậu bé thay đổi. Đó là một lần bị ốm…

Khụ… Khụ… khụ…. Mẹ ho nhiều lắm và rất mệt. Đã mấy hôm nay mẹ không thể làm được gì. Cái đầu nặng nề không thể , đôi mắt không buồn ngủ nhưng cũng không mở ra được. Nhất là đôi tay, không cất lên để nấu cơm được nữa. Cậu con trai thấy vậy cũng không chăm sóc mẹ, suốt ngày chỉ nhởn nhơ vui đùa cùng chúng bạn. Có mấy thỉnh thoảng sang thăm cho người mẹ lúc bát cơm bát cháo qua ngày. Ai cũng thương cho người mẹ, thường ngày chăm con là thế mà khi ốm đau không có con bên cạnh. Người con trai vẫn vô tâm rong ruổi khắp mọi nơi, đi xa đến tận bên kia. Đi mãi, cậu lạc chân đến một làng khác. Đói bụng, cậu vào một nhà bên đường xin ăn. Họ tốt bụng cho cậu một bát cơm. Nhìn người mẹ chăm con chu đáo, lúc bấy giờ bỗng trong lòng cậu nhớ về mẹ. Sáng sớm hôm sau, cậu vội vã chạy về nhà. Vừa đi cậu vừa lo lắng không biết mẹ ốm ở nhà ra sao, đã mấy hôm rồi cậu không ở nhà. Một cảm giác hối hận xâm chiếm cậu. Vừa đặt chân lên cửa nhà, cậu ngạc nhiên khi thấy vắng lặng. Cậu lên tiếng tìm mẹ nhưng không thấy đâu. Cậu chạy quanh nhà, chạy ra vườn rồi hỏi nhưng không ai thấy mẹ đâu cả. Cậu ngồi xuống, ôm mặt khóc nức nở. Bỗng có một bà lão tóc trắng, chống gậy đến bên an ủi cậu. Nghe xong câu chuyện, bà lão cười hiền từ chỉ cho cậu nơi mẹ cậu đã đi. Vô cùng sung sướng cậu chạy theo hướng bà lão chỉ mà quên cả lời cảm ơn. Cậu cứ chạy mãi chạy mãi, vào trong rừng khi nào không hay. Trời tối, không nhìn thấy gì, cậu vẫn mò mẫm bước đi. Bao nhiêu gai rừng xé da xé thịt cậu, bao nhiêu thú rừng gầm gừ đe doạ. Có lúc hẫng chân, cậu ngã xuống rất đau rồi lại đứng lên. Cậu chạy đến, khi thấy một tia sáng phía trước. Lại gần, ánh sáng hắt lại làm cậu loá mắt. Đến khi mở ra, thì kì lạ thay mẹ cậu đang ở phía trước, bên cạnh bà lão cậu đã gặp cũng xuất hiện. Thì ra bà lão là một bà tiên. Bà tiên ấy hiện lên giúp cho người mẹ khỏi bệnh và làm cho cậu bé tỉnh ngộ về sai lầm của mình. Cậu sà vào lòng mẹ, bật khóc nức nở. Người mẹ nhân hậu xoa xoa đầu cậu bé. Hai mẹ con không nói được câu gì nhưng dường như hiểu tất cả. Từ đó, người con trai trở nên rất hiếu thuận.

Xem thêm:  Kể câu chuyện thể hiện tinh thần nghị lực

Sau bao năm chinh chiến, người cha trở về. Ông tự hào về người con của mình đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Tuyentapvan.com

Topics #cánh đồng #hàng xóm #hạnh phúc #Người hàng xóm #người mẹ #suy nghĩ #tưởng tượng