Kể lại câu chuyện em đã được nghe hay từng được học về một người có và nghị lực

Gợi ý

Sống ở đời phải có ý chí và nghị lực. Bởi nếu có ý chí, nghị lực chúng ta có thể vượt qua mọi khó khăn. Đó là điều mà tôi đã học được qua câu chuyện “Hãy nhớ lấy lời tôi”. Chuyện là thế này:

Hãy nhớ lấy lời tôi

Anh Nguyễn Văn Trỗi quê ở xã Thanh Quýt, huyện Điện Biên, tỉnh Quảng Nam. Nhà nghèo, mẹ mất sớm, năm 15 tuổi, anh rời quê ra Đà Nẵng rồi vào Sài Gòn làm thợ điện. Chứng kiến cảnh máy bay Mĩ ném bom đạn giết hại đồng bào, anh Trỗi vô cùng căm giận.

Tháng 5 năm 1964, chính phủ Mĩ cử một phái đoàn cao cấp do Bộ trưởng Quốc phòng Mắc Na-ma-ra cầm đầu đến Sài Gòn để bàn bạc chính quyền Ngụy mở rộng . Nguyễn Văn Trỗi đề nghị cấp trên được tiêu diệt kẻ cầm đầu bộ máy của địch. Không may, đêm 9 tháng 5 năm 1964 giữa lúc đang gài mìn trên cầu thì anh bị bắt. Suốt bị địch bắt giam ở khám Chí Hoà và tra tấn dã man, anh không hề nhụt chí, trước sau chỉ nhận một mình gài mìn định giết Mắc Na-ma-ra.

Không làm thế nào để thuyết phục được người yêu nước, sáng 15 tháng 10 năm 1964, giặc đưa anh ra pháp trường xử bắn. Một nhà báo hỏi anh:

Xem thêm:  Văn Miêu Tả Con Mèo Nhà Em Nuôi

– Trước khi chết, anh có hối tiếc điều gì không?

Anh trả lời ngay:.

– Tôi chỉ tiếc chưa giết được Mắc Na-ma-ra.

Khi một linh mục đến định rửa tội, anh nói:

– Kẻ có tội không phải là tôi mà là bọn lính Mĩ.

Giặc trói anh vào cọc, rồi bịt mắt anh. Anh Trỗi giật mảng băng đen bịt mắt ra, bình tĩnh nói: “Không! Hãy để tôi nhìn mảnh đất thân yêu của tôi”.

Tốp lính địch lên đạn. Tiếng súng nổ không át nổi tiếng hô của anh. “Hãy nhớ lấy lời tôi! Việt Nam muôn năm! muôn năm!”

Tuyentapvan.com

Topics #chiến tranh #hồ chí minh #thanh niên #thời gian #ý chí