Kể lại câu chuyện Nỗi dằn vặt của Anđrâyca bằng lời cậu bé Hen-ric

Gợi ý

Tôi tên là Hen-ric, là bạn thân của Anđrâyca. Có một chuyện từ hồi nhỏ mà khiến tôi day dứt mãi đến tận bây giờ. Chuyện có liên quan đến Anđrâyca.

Năm tôi và Anđrâyca lên 9 tuổi. Trong khi tôi sống với đầy đủ thì Anđrâyca lại chỉ sống với mẹ và ông. Bố cậu ấy mất từ khi Anđrâyca còn nhỏ xíu nhưng không vì thế mà cậu sinh ưu tư.

Anđrâyca sống rất vui vẻ và hạnh phúc. Do tuổi đã cao (96 tuổi) nên ông của Anđrâyca hay ốm lắm. Mẹ cậu phải chăm sóc luôn. Anđrâyca cũng thường xuyên giúp mẹ.

Một buổi chiều, khi đang chơi tha thẩn quanh giường ông, Anđrâyca bỗng nghe tiếng ông gọi mẹ: “Bố khó thở lắm!… ” Mẹ Anđrâyca liền bảo cậu đi mua thuốc còn bác ấy sẽ ở lại với ông. Anđrây vội chạy đi ngay không chút chậm trễ. Lúc đó, tôi, Rô-béc-tô, Mi-chi-a đang chơi đá bóng rất vui. Thấy Anđrây chạy qua, tôi và các bạn bèn rủ cậu ấy chơi cùng:

– Này, vào đây chơi cùng bọn tớ đi.

– Nhưng tớ phải đi mua thuốc cho ông. Anđrâyca từ chối.

– Chơi một tẹo rồi đi có sao đâu! Tôi nải nỉ. Tôi không biết Anđrâyca phải đi mua thuốc, cho ông nên đã cố thuyết phục cậu ý chơi cùng. Và tôi đã thành công. Chúng tôi đã chơi rất vui. Mãi đến khi trời nhập nhoạng tối, như sực nhớ điều gì, Anđrâyca hốt hoảng, ba chân bốn cẳng chạy mất. Mãi ngày hôm sau, khi nghe tin ông của Anđrâyca mất, tôi mới hiểu ra toàn bộ sự việc. Hoá ra lúc chiều, Anđrâyca chạy đi mua thuốc cho ông nhưng mải chơi với chúng tôi nên cậu đã về trễ. Khi trở về nhà thì ông cậu đã qua đời. Anđrâyca không được nhìn mặt ông lần cuối. Cậu ân hận vô cùng. Anđrâyca nghĩ chính cậu đã hại ông phải nhanh chóng từ giã cõi đời này. Cậu dằn vặt lắm, cứ khóc suốt không thôi. Và không chỉ cậu, chính tôi cũng cảm thấy mình có một phần trách nhiệm khi đã rủ Anđrâyca chơi cùng mà quên việc mua thuốc cho ông. Tôi rất hối hận. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không thôi dằn vặt mình.

Xem thêm:  Chính tả Nghe lời chim nói

Tuyentapvan.com

Topics #gia đình #hạnh phúc