Kể lại một chuyến đi tham quan hay du lịch cùng các bạn trong lớp – Bài làm 1

Vậy là kì I năm học 2012- 2013 đã kết thúc. Trường Quốc Tế chúng tôi, ai cũng hào hứng chờ đón ngày tổng kết. Bởi vì, đa số các bạn đều đạt được những thành tích khả quan. Nhưng chúng tôi thật không ngờ nhà trường lại “ban tặng” cho tất cả một buổi lễ ở tít Vũng Tàu.

Ai cũng háo hức. Mới 5 giờ sáng, trời còn tờ mờ và cái rét dịu dịu mơn man da thịt, chúng tôi đã có mặt tại trường với tiếng huyên náo, với những bộ trang phục nổi bật, với những chiếc vali căng phồng, lỉnh kỉnh.

Hai chiếc xe khách loại lớn nhất xuất hành lúc 6 giờ, chạy êm như ru, gió ban mai rười rượi khiến ai cũng tỉnh táo. Ngoài thầy Tuấn Anh, “chuyên gia” quản trò của trường, chúng tôi được thầy Tháng và cô Hằng, những người từng tổ chức thành công các tour du lịch dã ngoại, điều hành. Đầu tiên là những bài hát, lời ca thật giản dị mà thấm thía: “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”,.. Tiếp theo là thi làm thơ. Ai cũng hưởng ứng sôi nổi cho việc chắp vần với ông Vân Tiên. Vâng “Vân Tiên cõng Mẹ chạy ra. Gặp phải đàn gà cõng Mẹ chạy vô”.

Cứ “vô, ra” hoài như vậy mà chúng tôi dường như lập được một cuốn từ điển nhỏ với vần “a và ô” thật phong phú.

Xe đã tới Vũng Tàu. Hôm nay là thứ sáu nên đường phố có vẻ thưa thớt. Dòng người không đông nghịt và đầy khói bụi như ở thành phố. Ngực chúng tôi như căng phồng ra, nồng mặn vị muối biển và những trận gió tinh sạch từ đại dương.

Cả trường nhanh nhẹn tập hợp thành 6 tổ do 6 thầy, cô phụ trách trước sân của khách sạn “Hoa Phượng Đỏ”. Theo biểu trong tay, chúng tôi sẽ nhận phòng” đi tắm biển và 11 giờ 30 là ăn cơm. Mỗi phòng từ 3 đến 4 người, có một thầy hoặc một cô cùng ở chung. Chúng tôi rầm rập tiến quân lên lầu và thay quần áo tắm rất nhanh. Chỉ hơn 30 phút sau là mọi người đã náo nhiệt trên bãi tắm. Sau những phút nô đùa trên sóng nước, chúng tôi tụ tập thành từng nhóm nhỏ để chơi trò xây lâu đài trên cát. Có thầy cô cùng tham gia, ý tưởng của việc thiết kế và thi công gặp nhiều bất ngờ thú vị.

Sóng biển vẫn giăng hàng dắt nhau chạy vào bờ và đổ xuống . Có những con sóng tò mò co bò vào thật xa để “dạo quanh” tòa nhà của chúng tôi. Có những công trình đẹp tuyệt vời như của chị Phúc và chị Lộc đã bị những chàng sóng tinh quái dòm ngó khiến cho bị đổ sụp. Những vọng gác, những công sự phòng thủ, những thành quách bằng những con ốc xoắn và những vỏ ốc xà cừ sang trọng đã ụp xuống “cái hồ” trước mặt. Trong lúc mấy đứa tôi đang cố công vô vọng để cứu những “Tháp nghiêng” này thì thầy Tứ Quan, cô Anh Quyên đã chụp nháy được những khuôn mặt như bóng bẹp hơi cửa các “kiến trúc sư” xây nhà trên bãi cát. Thật là một thành ngữ thấm thía. Dù sao “Dã tràng xe cát biển đông” cũng để lại “tác phẩm” lâu hơn là chúng tôi!

Sau khi được bạn bè vùi lấp dưới cát ướt, những cô cậu “Chử Đồng Tử” còn nguyên y phục được móc lên, được khiêng ra biển khơi như một nghi thức cổ xưa thần bí. Chúng tôi phải nín thở để được liệng ra bể nước đang dâng cao. Lướt ngang chỗ chúng tôi đứng là những chiếc bo bo của các anh chị lớp 10 và 11. Hình như chiếc đầu tiên là của anh Nghị, rồi chị Phương, anh Tuấn… Những chiếc canô cứ vun vút bay trên sóng trắng. Tôi định mua vé làm một chuyến nhưng thấy tốc độ chóng mặt thế nên đành đợi dịp khác vậy.

Chỉ có hai ngày đi Vũng Tàu nhưng chúng tôi đã tham quan được Tất nhiều địa danh văn hóa. Đó là “Thường Chiếu Thiền Viện” với những tòa chùa thấp thoáng trông khu rừng mát. Lần đầu tiên chúng tôi được chụp hình dưới cây Sala lủng lẳng những quả to như trái dừa và những bông hoa cánh trắng nhụy đồ thơm lừng thoát tục. Chúng tôi được các nhà sư cho biết những thông tin để ghi lại cho đầy bản thu hoạch mà thầy Tuấn Anh phát cho. Một ngôi chùa rất nổi tiếng của Vũng Tàu cũng được đoàn Quốc Tế viếng thăm: chùa “Thích Ca Phật Đài”, là nơi còn lưu giữ những di bảo quý hiếm của đạo Phật. Chúng tôi được leo núi đến chân pho tượng Đức Mẹ khổng lồ để thi nhau chụp ảnh. Chúng tôi cũng đến Bạch Dinh để đi qua mọt khu rừng cây giá trị đổ lá thu vàng như ở bên tây. Cả rừng chỉ có một loài cây đặc biệt đó.

Xe chạy, quanh quanh bờ biển. Trong lúc mọi người đang tha hồn vào biển cả thì anh Tuấn bỗng la lên. “Mỹ nhân ngư! Mỹ nhân ngư! Mọi người giật mình. Trên một hòn đá lởm chởm cheo leo, một nữ du khách đang ngồi mẫu để chụp hình. Cả xe vẫy tay, cô ta cũng đáp lại bằng cái vẫy tay tự nhiên. Câu chuyện không đâu mà để lại những phút giây giải trí thật vui. Đến sáng hôm sau anh Tuấn vẫn làm cho người nghe cười chảy nước mắt.

Có lẽ đáng nhớ nhất là đêm lửa trại và buổi tổng kết học kì I, được tể chức trước khi lên đường giã từ Vũng Tàu. Ăn cơm tối xong, theo sự phân công, chúng tôi phải hóa trang và diễn vở kịch ngắn, từ một câu chuyện ngụ ngôn.

Xem thêm:  Trình bày ý kiến thế nào là một người bạn tốt - Văn hay lớp 7

Ngọn lửa trại sau khách sạn bùng lên, cả một thế giới “người mới” xuất hiện. Thầy Thắng thì có bộ tóc giả và chòm râu đen, cô Hằng mặc áo chẽn bằng bao bố đầy tua đai, thầy Tuấn Anh thì quần lụa trắng, áo đen chít khăn như Mai An Tiêm cầm gậy nhảy nhót như Tôn Ngộ Không. Còn học sinh chúng tôi mỗi người một kiểu. Kẻ mang mặt nạ, người đội chiếc nón Cào ngất nghểu với bộ tóc xanh, các bạn gái mặc những quần áo chim cánh cụt trông thật ngộ: Buồn cười nhất là mấy anh con trai tổ 6 được cô Thu Hiền phấn son cho “ra lò” cả một thế giới người đẹp. Anh Hải Nam, anh Tuấn, bạn Minh., đều đến từ đất nước của hoa hậu: mặt mày lòe loẹt, váy xống cũn cỡn, khiến ai cũng phải bật cười.

Những trò vui liên tiếp trò vui, không sao kể xiết. Sau những tiết mục điều khiển của thầy Tuấn Anh, thầy Thắng, cô Hằng, chúng tôi được một “quân sư” mới là cô Khoái, hiệu trưởng trường trẻ em khuyết tật “Hi vọng”, giúp vui. Phải nói là giọng cô thật dứt khoát, sôi nổi; trò chơi của cô luôn biến hóa và phải phản ứng nhanh. Hầu như cả vòng tròn lớn không ai không bị bắt cóc và bị phạt, Đêm đã khuya, chúng tôi đẫm mồ hôi, đứng yên thưởng thức bài hát tiếng Nhật “Người yêu dấu” do cô Hayashi trình hầy.

… “Một con én chưa làm nổi mùa xuân cho đời nhưng mỗi con én đều làm được mùa xuân cho chính nó”. Đó là câu nói kết thúc buổi lửa trại của cô Khoái mà tôi rất tâm đắc.

Buổi tổng kết năm học đã diễn ra thật long trọng và vui vẻ. Có những đóa hoa cài trên ngực thầy cô và những bó hoa tươi trên tay các vị đại biểu. Có những khuôn mặt rạng rỡ trong những chiếc áo chùng, nón mũ rủ tua vàng lên nhận thưởng. Có bao nhiêu chiếc máy chụp ảnh lưu niệm các anh chị, các bạn khi lên bục danh dự. Cảm động nhất là vị đại diện cho phụ huynh học sinh, bác Đặng Ngọc Tiến – ba của Tường Anh – trao phần thưởng. Bác đứng vào hàng chụp ảnh nhưng có thể thấy niềm vui, niềm tự hào của bác qua việc bác tranh thủ dùng máy của mình chụp các “phô” làm kỉ niệm.

Những tiết mục văn nghệ đan xen, tiếng đàn organ của thầy Hi để lại một cảm giác lâng lâng khó tả.

Sau vở diễn “Bánh chưng bánh dày” thật ý nghĩa, chúng tôi đã cùng thầy cô hát bài tiếng Anh “Happy new year" thật hào hứng.

Dù hơn 6 giờ tôi chúng tôi mới về trường, không khí của buổi lễ, hai ngày nghỉ ở Vũng Tàu vẫn cho chúng tôi thừa “năng lượng” để chúng tôi xuống xe nhìn nhau với nụ cười rạng rỡ và nói với nhau những lời vui vẻ. Hi vọng sang học kì II Trường Quốc Tế lại có những chuyến đi như thế này.

Kể lại một chuyến đi tham quan hay du lịch cùng các bạn trong lớp – Bài làm 2

Nhà tôi nghèo nhất lớp nên tham gia du lịch đối với tôi chỉ là một ước vọng xa xôi. Thế mà cuối năm ngoái, ước vọng xa xôi của tôi đã trở thành hiện thực. Lớp tôi có thành tích học tập cao nhất khóa nên đã được nhà trường quyết định chọn đi thăm nhà tưởng niệm Nguyễn Trãi và danh thắng Côn Sơn.

Sáng hôm đó, vui mừng đưa tôi ra xe rất sớm. Đi được vài cây số, chẳng ai bảo ai mà cả xe chúng tôi hát vang những bài ca của Đội Đoàn tham quan có một không khí vô cùng hứng khởi. Hơn bảy giờ, chúng tôi đã đến Côn Sơn. Nhìn từ xa,Côn Sơn là một vùng đồi núi bạt ngàn thông xanh. Tiếng lá thông đang ngân vang trong gió tạo nên những bản nhạc du dương đầy lôi cuốn. Vừa tới cổng khu vực tham quan, tôi đã thấy một tấm bảng lớn có đề dòng chữ « Lấy chí nhân để thay cường bạo ». Thấy chúng tôi có vẻ băn khoăn, thầy giáo dạy văn bèn giảng giải. Đó là một câu trong tác phẩm Bình Ngô đại cáo của Nguyễn Trãi. Câu văn thể hiện chính nghĩa cũng như lòng nhân ái của nhân dân ta.

Xuống xe, chúng tôi có 30 phút để nghỉ ngơi và ăn sáng. Nơi chúng tôi được đến đầu tiên là nhà tưởng niệm Nguyễn Trãi. Chị hướng dẫn viên du lịch với chất giọng nhẹ nhàng đầm ấm đã đưa chúng tôi đi suốt cuộc đời Nguyễn Trãi để rồi đứa nào đứa nấy trong chúng tôi thầm cảm phục, không ngờ một dnah nhân như Nguyễn Trãi lại có cuộc đời gian truân đến vậy. có điều dù gian nan nhưng lúc nào Nguyễn Trãi cũng vươn lên để trung quân ái quốc.

Ra khỏi khu tưởng niệm, chúng tôi hào hứng nô nức đùa nhau leo lên « Đỉnh bàn cờ ». Đường đi rất dài được xây dựng bằng đá, hai bên là những hàng thông xanh mát, đang dạo những khúc nhạc vi vu. Tôi đi chậm lại để được ngân nga cái cảm giác "dưới màu xanh mát ta ngâm thơ Nhàn" của Nguyễn Trãi.

Chúng tôi nghỉ trưa trên đỉnh núi, lần đầu tiên tôi được ăn một bữa cơm trên đỉnh mộ ngọn núi cao và mát rượi. Ở đó, tôi còn nhìn được về Bắc Giang quê tôi, nhìn thấy dòng Lục đầu với bao chiến công hiển hách vẫn ngày đêm đang cuộn chảy.

Khoảng hai giờ chiều, chúng tôi xuống núi, tưởng cuộc chơi đã hết, thật không ngờ, bây giờ mới là lúc thú vị nhất của buổi tham quan. Chúng tôi được thầy cho xuống bằng đường tắt. Đó là đường của những con suối cạn chảy giữa những vòm cây mát rượi bên trên. Chúng tôi được thử tất cả cảm giác của người thi sĩ ngày xưa, được ngồi, được nằm trên đá, trên những mảng rêu khô, được nghe tiếng nước chảy như tiếng đàn cầm, được phả mặt trên dòng nước suối mát lạnh đến rùng mình…Thật là một cảm giác tuyệt diệu.

Xem thêm:  Tả cảnh giao thừa ở gia đình em - Văn hay lớp 6

Hôm ấy, chiều muộn chúng tôi mới về đến nhà, tất cả đều rất mệt nhưng vô cùng vui vẻ. Hôm sau đến lớp, chúng tôi tha hồ nhắc lại cho nhau nghe những niềm vui ngày hôm trước. Các bạn còn tặng lại những quả thông khô giống như những tháp Phật hình tròn màu nâu sạm mà ai đó có cơ may nhặt được trên đường xuống suối.

Với riêng tôi, chuyến đi ấy thật nhiều ý nghĩa. Nó không chỉ là một ngày giúp tôi hiểu thêm về một danh nhân đất nước, không chỉ là buổi tham quan vui vẻ cùng thầy cô và tất cả bạn bè. Nó còn vì một điều khác nữa, chuyến đi giúp tôi tin những chân thành của tuổi thơ sẽ thành hiện thực.

Kể lại một chuyến đi tham quan hay du lịch cùng các bạn trong lớp – Bài làm 3

Để khen thưởng, động viên cho những học sinh có thành tích tốt trong năm học vừa qua, cũng là để khen thưởng cho công lao quản lí lớp của các cán bộ lớp các khối từ lớp sáu, lớp bảy, lớp tám và lớp chín, trường cấp hai của em năm nào cũng sẽ tổ chức một chuyến du lịch lớn để các bạn này tham dự. Đây là một chương trình du lịch độc đáo và thú vị, vì qua chuyến đi du lịch này, các bạn học sinh xuất sắc hay các  cán bộ lớp gương mẫu sẽ càng thêm cố gắng, tích cực hơn trong hoạt động học tập cũng như trong quản lí . Vì với các bạn, chuyến đi này không chỉ đơn giản là một phần thưởng vì có thành tích tốt mà còn là một niềm vinh dự, tự hào to lớn. Còn đối với các bạn khác thì sẽ lấy chuyến đi làm mục tiêu để phấn đấu trong kì học sau. Và em đã rất may mắn và hạnh phúc khi mình đã có thành tích học tập tốt và có mặt trong chuyến đi này. Đây là chuyến du lịch đến thăm Lăng Bác, vì vậy rất háo hức và kì vọng.

Chuyến du lịch của trường em chính thức bắt đầu, để đảm bảo đúng lộ trình thì năm giờ sáng chúng em đã phải có mặt ở trường, vì lúc ấy trời còn khá tối nên bố đã chở em đến trường và đến tận khi lên xe thì mới yên tâm ra về. Chuyến đi này em đã rất kì vọng, sự háo hức làm em thao thức suốt đêm, mong sao cho trời mau sáng để em có thể đến trường và thực hiện chuyến đi lí thú này. Đây là lần đầu tiên em được đi tham quan lăng Bác Hồ, ở đây thì em cũng sẽ được nhìn tận mắt chân dung người chủ tịch vĩ đại của dân tộc Việt Nam, em và các bạn sẽ được vào viếng lăng và tri ân công lao của Bác đối với dân tộc Việt Nam.

Chuyến xe của trường em dừng tại lăng bác lúc bảy giờ ba mươi phút sáng, ngay khi bước xuống xe cảm giác đầu tiên của em là sự choáng ngợp bởi không gian rộng lớn và sự trang nghiêm, thành kính nơi lăng Bác. Từ ngay đường đi dẫn vào lăng Bác có rất nhiều những chú bộ đội đứng gác lăng, các chú đứng trang nghiêm với khẩu súng trên vai. Các chú bộ đội là người ngày đêm canh giữ, bảo vệ bình yên cho giấc ngủ của Bác, tuy nhiên những chú bộ đội gác lăng không phải mặc những bộ quân phục màu xanh như ta vẫn thấy, các chú khoác lên mình bộ quân phục màu trắng, chiếc mũ màu trắng nên càng tạo ra sự trang nghiêm, thành kính cho lăng Bác.

Hôm ấy không chỉ có thầy cô và các bạn học sinh đến thăm lăng và còn rất nhiều những đoàn tham quan khác, họ đến từ khắp nơi của Tổ Quốc, đôi khi em còn bắt gặp những đoàn tham quan của những du khách nước ngoài, họ được người hướng dẫn viên giới thiệu về lăng Bác cũng như những công lao to lớn của Bác đối với dân tộc Việt Nam. Nhìn những đoàn tham quan, em cũng như các bạn đều tràn ngập cảm xúc tự hào, vì Bác Hồ không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại trong lòng người dân Việt Nam, mà còn là một danh nhân văn hóa được bạn bè quốc tế ngưỡng mộ, cảm phục.

Nơi chúng em đứng đây chính là quảng trường Ba Đình lịch sử, theo như lời của thầy trưởng đoàn thì đây chính là nơi Bác Hồ đọc bản tuyên ngôn độc lập trước hàng triệu quốc dân đồng bào, tuyên bố với nhân dân cũng là lời tuyên cáo với Thế giới nước Việt Nam dân chủ cộng hòa chính thức ra đời. Đây là một dấu son lịch sử vì nó đánh dấu bước ngoặt trong lịch sử của dân tộc Việt Nam. Ngay trước quảng trường là cột cờ, trên đó có treo lá cờ đỏ sao vàng rất lớn bay phấp phới trong gió. Khi chuẩn bị đến giờ mở cửa lăng Bác để tiếp đón đoàn người vào viếng thì đã diễn ra một nghi thức duyệt binh vô cùng đồng đều và nghiêm trang của các chú bộ đội. Khi ấy thì ánh nhìn của mọi người đều tập trung ở đoàn diễu hành ấy.

Sau lễ duyệt binh, cửa lăng được mở, chúng em được các thầy cô hướng dẫn xếp hàng để đi vào lăng. Vì khách tham quan rất đông nên hàng người vào viếng cũng rất dài. Dù phải đợi rất lâu dưới trời nắng để đợi đến lượt vào viếng, nhưng chúng em cũng như tất cả mọi người có mặt ở đây đều rất nghiêm trang, tỏ thái độ thành kính, tuyệt nhiên không hề có tiếng nói chuyện hay kêu ca gì cả. Sau thời gian chờ đợi, cuối cùng chúng em cũng được vào lăng, không gian trong lăng không rộng lắm nhưng không khí lại vô cùng thành kính, thiêng liêng, chúng em đi theo hàng và lần lượt đi qua nơi Bác nghỉ, Bác nằm đấy, đôi mắt hiền từ nhắm lại như đang chìm vào giấc ngủ sâu, miệng Bác như hé một nụ cười đầy hiền từ. Trong sự quan sát của em, Bác như phát ra vầng hào quang chói lọi, vừa uy nghi, vừa gần gũi, thiêng liêng.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về sự nóng giận, nóng nảy

Chuyến tham quan lăng Bác quả thật là một chuyến đi đầy thú vị, lần đầu tiên em được đến thăm Bác, được tỏ lòng thành kính, sự yêu thương vô bờ dành cho Bác, người cha già của dân tộc Việt Nam. Cũng qua chuyến đi này em cũng được học hỏi thêm được rất nhiều kiến thức bổ ích, về lịch sử Việt Nam, về công lao trời bể của chủ tịch Hồ Chí Minh.

Kể lại một chuyến đi tham quan hay du lịch cùng các bạn trong lớp – Bài làm 4

Gần hết học kì I của năm lớp 6, nhà trường tổ chức cho chúng tôi đi thăm quan ở hồ Núi Cốc.

Vì đây là lần đầu tiên được đi xa mà không có bố mẹ, chỉ có cô giáo chủ nhiệm cùng các bạn nên tôi vừa hồi hộp vừa xen một chút lo lắng. Biết vậy, mẹ đã chuẩn bị cho tôi đủ thứ từ tối hôm trước và dặn dò tôi đủ điều. Sau đó mẹ bắt tôi đi ngủ thật sớm vì ngày mai 5 giờ sáng xe đã chạy.

Lên giường nằm rồi mà tôi vẫn chưa hết hồi hộp, cuối cùng tôi thiếp đi cho đến đúng lúc chuông báo thức đổ một hồi dài. Tôi vùng dậy, mẹ đã dậy và chuẩn bị ba lô cho tôi. Sau khi đã xong bố đèo tôi đến sân trường để cùng các bạn đi thăm quan.

Đúng 5 giờ sáng xe bắt đầu chạy, tất cả chúng tôi đều vui sướng khi đi ngang qua những quen thuộc. Xe chạy bon bon, chỉ một lát sau đã rời xa nơi chúng tôi ở, những xa lạ cứ mở dần ra trước mắt chúng tôi. Đi được một quãng, cô giáo bắt nhịp cho chúng tôi hát những bài hát quen thuộc, vậy là cả xe vang đầy tiếng hát cùng tiếng vỗ tay rào rào. Không khí thật vui vẻ, náo nhiệt.

Chỉ hơn hai tiếng sau chúng tôi đã có mặt ở Núi Cốc, đến nơi cô giáo cho chúng tôi nghỉ nửa tiếng để ăn sáng và nghỉ ngơi. Hồ Núi Cốc mở ra trước mắt tôi là màu xanh thắm của rừng cây và màu trong xanh của hồ nước. Không khí thật thanh bình, yên tĩnh, khác hẳn không khí nơi chúng tôi sống.

Sau khi ăn sáng xong, cô giáo đưa chúng tôi đi vào thăm các hang núi, đây không phải là các hang núi tự nhiên mà nó được tạo ra bởi bàn tay khéo léo tỉ mỉ của con người, đó quả là những công trình tinh vi đẹp mắt. Ra khỏi hang, chúng tôi leo lên những quả đồi cao, ở đó có rất nhiều thông và phi lao. Đứng trên đồi cao chúng tôi nghe thấy rất rõ tiếng thông vi vu như đang hát ru. Nhìn từ trên cao xuống mặt hồ thật đẹp, ánh nắng vàng toả trên mặt hồ làm cho hàng ngàn con sóng nhỏ chạy trên mặt nước nom như những vì sao đang tung tăng, chơi đùa.

Sau khi chơi chán trên bờ hồ, cô trò chúng tôi lại đi dạo trên mặt hồ bằng một chiếc thuyền nhỏ. Mặt hồ rộng mênh mông, sóng gợn lăn tăn chạy xô theo hướng gió thổi. Phía xa có những ngôi làng nằm lặng lẽ bên hồ. Khung cảnh thật nên thơ.

Trên thuyền, cô giáo kể cho chúng tôi nghe sự tích núi Cốc, rồi cô còn hát cho chúng tôi nghe bài hát Huyền thoại hồ Núi Cốc, giọng cô mượt mà tha thiết, lúc trầm lúc bổng ngọt ngào, thiết tha.

Thế là sau một ngày tham quan khu du lịch núi Cốc, cô trò chúng tôi lại thu dọn đồ đạc trở về nhà. Dù đi cả một ngày nhưng không khí vui quá, tất cả chúng tôi chẳng còn thấy mệt nữa.

Lúc lên xe chúng tôi lại thi nhau hát và reo hò náo nhiệt cả một góc đường. Trở về nhà, tôi háo hức kể cho bố mẹ nghe về chuyến đi đó và tôi thầm nghĩ chắc chắn bài ngày mai của mình sẽ rất hay, bởi qua chuyến đi này trong đầu tôi đã thu lượm được bao nhiêu khung cảnh đẹp về thiên nhiên. Quả là một chuyến đi đầy bổ ích.

Từ khóa tìm kiếm nhiều:

  • bai tap nhom Bảo Lộc filetype:pdf
  • bai tap nhom Đại Lộc filetype:pdf
  • ke ve chuyen di du lich cung ban be
Topics #bố em #bố mẹ #con đường #con người #đi tham quan #giới thiệu #hiệu trưởng #học sinh #học tập #kỉ niệm #Lao xao #lớp học #Lượm #tả cảnh #thời gian #trường em #ước mơ #Văn tả cảnh