bên bà nội mà em nhớ nhất

Bài làm 1

Gia đình luôn là nơi gửi trọn niềm yêu thương và kính trọng, nơi có người ba ấm áp lặng thầm, có lo toan vạn việc và đặc biệt là trong nhà có hình bóng bà nội, một người dành tình yêu vô bờ bến cho em, bà là một trong những người em yêu quý nhất, luôn bên bà chia sẻ những niềm vui nỗi buồn.

Bà đã lớn tuổi, không còn khỏe mạnh như những người cùng tuổi với bà, mang trong mình cái lưng còng càng làm cuộc sống của bà trở nên vất vả hơn bao giờ hết, khuôn mặt nhỏ nhắn đã k còn mềm mịn như xưa, hai gò má nhô cao đã hiện ra rõ nét do thời gian gây nên, đôi mắt đen của bà nay đã lòa chẳng còn nhìn rõ nếu không đeo kính, mái tóc hai màu đen và bạc xen lẫn nhau, ở độ tuổi của mình, bà luôn khoác lên mình một bộ đồ giản dị vô cùng.   

ke ve ki niem ben ba noi ma em nho nhat - Kể về kỉ niệm bên bà nội mà em nhớ nhất

  Năm nay bà đã ngoài sáu mươi, chả phải làm việc ở một cơ quan nhà nước nào cả, cũng chẳng phải dân buôn bán, cuộc sống của bà xoay quanh những đồng ruộng bạt ngàn, xoay quanh những đàn gà bà tự tay chăm sóc, rồi còn cả những vườn cây năm nào cũng sai trĩu quả. Mỗi sáng sớm bà luôn tự mình lọ mọ dậy thật sớm khi gà còn chưa gáy, chẳng biết là bà đã quen giấc như vậy hay tuổi già đã cướp đi những giấc ngủ ngon của bà, cứ một mình giữa trời tối với những công việc linh tinh trong nhà, từ dọn dẹp, chăn lợn, xem mạ, đi chợ khi trời còn chưa sáng, đã nhiều lần hỏi và khuyên bà nhưng đối với bà đó là niềm vui mà bà mong muốn… Cũng bởi vậy mỗi sáng em thức dậy bà đều đã chuẩn bị bữa cơm thịnh soạn vô cùng.

Xem thêm:  Kể về một người họa sĩ vẽ tranh lớp 3

Em rất yêu quý bà, những việc mà bà đã hi sinh vì gia đình, vì con cháu, những tình thương sâu đậm mà bà dành cho mọi người, em sẽ luôn trân trọng những phút giây được ở bên cạnh bà.

Bài làm 2

Bà nội của em năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, dáng bà nhỏ nhắn nhưng cũng không gầy lắm, mái tóc bà đã có nhiều sợi bạc, tuy đi lưng bà có hơi còng xuống nhưng bà đi lại vẫn rất nhanh nhẹn.

Đôi mắt bà đã mờ đi nhiều, bà nói nhiều thứ ở xa bà không còn nhìn rõ nữa, nhưng đối với em, ánh mắt bà vẫn hiền hậu và tràn đầy tình yêu thương. Đến tuổi này, nếp nhăn đã kéo đến xung quanh mặt bà, trên vầng trán, biết bao nếp nhăn là bấy nhiêu sự vất vả và những khó khăn mà bà đã phải trải qua. Cứ mỗi khi bà cười những nếp nhăn lại hằn lên rất rõ, hình ảnh đó đã in hằn sâu trong trí nhớ của em. Những ngày còn thơ, em được sống với bà, bà lúc nào cùng dành trọn một vòng tay yêu thương, chăm sóc và che chở cho em. Những bài hát ru của bà luôn ấm áp, những câu chuyện hấp dẫn đưa em tới với những xứ sở cổ tích thần kì. Bà rất chịu khó làm những việc vặt chứ không chịu để yên chân tay, dù và em đều muốn bà được nghỉ ngơi nhưng bà nói: “Bà còn làm được cứ để bà làm cho vui”, thế là bà luôn dậy sớm quét sân, quét nhà, có khi còn nhặt rau, bà vừa làm để vui, vừa để rèn luyện sức khỏe.

Xem thêm:  Phân tích tác phẩm Chí Phèo của Nam Cao ngữ văn 11

Em rất hạnh phúc vì được sống cùng với bà nội, bà là cả bầu trời tuổi thơ của em, em hứa với bà sẽ luôn ghi nhớ những lời khuyên của bà, cố gắng trở thành một người cháu, người con ngoan, trò giỏi, đê xứng đáng với tình yêu thương của bà và bố mẹ.

Topics #bố mẹ #cuộc sống #kể về kỉ niệm #kỉ niệm #người mẹ #thời gian