Kể về những bên cạnh bà ngoại của em

Bài làm 1

Ai cũng có cho mình những kỉ niệm riêng với ông bà, với em, người em có nhiều kỉ niệm đáng nhớ và sâu sắc nhất là bà ngoại. Bà ngoại là người mà em luôn luôn kính trọng và biết ơn suốt cả cuộc đời này.

Bà ngoại của em tên Sen, tên bà là tên của loài hoa đẹp nhất Việt Nam. Năm nay bà vừa tròn 60 tuổi, tuy nhiên vì công việc trước đây của bà là giáo viên, ít vất vả nên trông bà trẻ hơn tuổi rất nhiều. Dáng người của một giáo viên quả thật rất thon thả và nhẹ nhàng, khuôn mặt lại thêm phần phúc hậu với nước da trắng hồng hào. Mái tóc bà mới chỉ lốm đốm vài sợi trắng, trông vẫn rất bồng bềnh và chắc khỏe, bà thường mặc những bồ quần áo rộng trông rất thướt tha, nhìn từ đằng sau chắc người ta sẽ nghĩ bà chỉ ngoài 50 tuổi thôi.

ke ve nhung ki niem ben canh ba ngoai cua em - Kể về những kỉ niệm bên cạnh bà ngoại của em

Bây giờ bà nghỉ hưu rồi nên công việc hàng ngày bà chỉ đi chợ mua thức ăn cho cả gia đình, thỉnh thoảng bà lại trực tiếp vào bếp nấu ăn, những món bà nấu rất ngon và đặc biệt, có tiền ra ngoài hàng quán kia chưa chắc đã mua ăn được. Em nhớ ngày còn bé bà thường nấu cháo sen với gà cho em ăn, có lẽ vì thế mà em cao lớn và khỏe mạnh được như ngày hôm nay.

Xem thêm:  Tả chiếc áo đã từng gắn bó thân thiết với em – Tập làm văn 4

Em rất cảm ơn bà vì đã luôn chăm sóc và tận tụy với gia đình, bà không quản nắng mưa nặng nhọc vẫn luôn chăm chút cho sức khỏe của mọi người. Có lần bà ốm nặng, em lo sợ đến phát khóc, nhưng rồi bà đã khỏi, em chỉ mong sao bà luôn khỏe mạnh để sau này khi em lớn hơn, em có thể là niềm tự hào của bà.

Bài làm 2

Trong gia đình em, bà ngoại là người cao tuổi nhất, bà luôn là người mẫu mực, dạy bảo cho con cháu những điều hay lẽ phải, em rất yêu quý bà, sau đây em xin kể về bà ngoại của em.

Bà ngoại em năm nay hơn 80 tuổi, lưng bà đã cong nên đi đâu bà cũng phải chống gậy, da bà có rất nhiều nếp nhăn và những vết đồi mồi, tóc bà đã bạc riêng còn đôi mắt vẫn rất tinh. Những buổi trưa ngủ dậy em thường nhổ những chiếc tóc trắng sâu cho bà và khi đó bà sẽ lại kể chuyện cho em nghe. Bà rất hay đọc báo, bà nói đọc để luyện mắt và nắm bắt thông tin. Mỗi lần đọc báo bà lại đeo chiếc kính lão và khi đọc xong bà lại lau chùi cẩn thận rồi cho vào hộp cất trong ngăn kéo tủ. Nghe mẹ kể khi em còn bé, em rất hay ốm, những lúc mẹ vắng nhà mà em đau ốm bà lại tất tả chăm sóc chu đáo cho em, có đêm nào mà nhớ mẹ không ngủ được thì bà lại kê chuyện cổ tích và hát ru cho em nghe. Ngày còn bé chắc là em không nhớ nhưng bây giờ nghe bà hát em vẫn thấy rất hay, giọng bà trong trẻo nhưng ấm áp và da diết lạ thường. Mỗi ngày bà lại thêm yếu, em thường hay xoa bóp chân tay cho bà vì bà rất mỏi, mỗi lần như thế bà lại xoa đầu em và mỉm cười.

Xem thêm:  Tả cảnh đêm trung thu rước đèn vui chơi

Em rất yêu quý bà, không chỉ vì bà là người cao tuổi nhất trong gia đình mà còn vì bà luôn dạy cho em những đạo lý làm người, biết kính trên nhường dưới, trung thực, nghe lời và hiếu thảo. Em mong bà sẽ mãi bên em để em sẽ luôn được dạy dỗ và chỉ bảo.

Topics #bà ngoại #kỉ niệm