Nghị luận về văn hóa ứng xử của – Bài số 1

Thực tế hiện nay, trong đời sống xã hội đã xuất hiện nhiều biểu hiện coi thường, xem nhẹ truyền thống văn hóa của dân tộc, lễ độ và chạy theo những thị kiến không lành mạnh. Chúng ta đang sống trong thời đại mới – thời đại văn minh, khoa học, nhất là sự phát triển không ngừng của ngành công nghệ thong tin. Nhưng lại đáng tiếc thay, giá trị đạo đức của học sinh hiện đang bị xói mòn, xuống cấp.

Đạo đức là một hình thái ý thức xã hội, là tập hợp những quy tắc, nguyên tắc, chuẩn mực xã hội nhằm để điều chình và đánh giá cách ứng xử của con người trong quan hệ với nhau và trong quan hệ với xã hội, chúng được thực hiện bởi niềm tin cá nhân, bởi truyền thống và sức mạnh dư luận của xã hội.

Ứng xử là một biểu hiện của giao tiếp, là sự phản ứng của con người trước sự tác động của người khác với mình trong một tình huống nhất định được thể hiện qua thái độ, hành vi, cử chỉ, cách nói năng của con người nhằm đạt kết quả tốt trong mối quan hệ giữa con người với nhau. Bản chất của ứng xử là những đặc điểm tính cách của cá nhân được thể hiện qua thái độ, hành vi, cử chỉ và cách nói năng.

Hành vi ứng xử văn hóa là những biểu hiên hoạt động bên ngoài của con người, được thể hiện ở lối sống, nếp sống, lối suy nghĩ và cách ứng xử của mỗi người đối với bản than và mọi nguời xung quanh. Hành vi ứng xử văn hóa là khác nhau, nó được hình thành qua quá trình học tập, rèn luyện và trưởng thành của mỗi cá nhân. Hành vi ứng xử văn hóa của tuổi trẻ được coi là những giá trị văn hóa, thẩm mỹ, đạo đức. Thường được biểu hiện trong mối quan hệ đối với những người xung quanh, trong học tập, công tác,…

“Tuổi  trẻ là tương lai của đất nước”. Đó là câu khẳng định nhiều người có lẽ đã biết. Nhưng đối diện với thực tế thì ai cũng cảm thấy lo lắng, nghi ngờ tương lai ấy. Không biết nó liệu có tốt đẹp như mọi người thường nghĩ không? Giới trẻ hiện nay chỉ chạy theo giá trị vật chất mà bỏ quên giá trị tinh thần, thế thì nhân loại sẽ đi tới đâu? Giới trẻ học sinh hiện nay không coi tọng giá trị đạo đức, làm cho đạo đức xuống cấp, suy thoái. Chúng vì những lợi ích riêng mà có thể làm nguy hại đến người khác. Bằng chứng chính là chúng kéo bè kéo lũ đi đánh nhau ( cả trai lẫn gái ), đánh cả các anh-chị-em, hay thậm chí alf cả thầy cô còn không tha, còn cướp tiền, cướp của, chém giết cha mẹ rồi quay sang giết hại lẫn nhau.

Cách đây không lâu, có một đoạn video clip nữ sinh đánh bạn được đăng tải trên internet. Trong clip, một cô bé bị một nữ sinh tóc ngắn đánh đập tới tấp vào người. Nhưng có điều là những học sinh ngồi chứng kiến vụ việc, ngồi la hét, cổ vũ và thản nhiên nhìn vụ đánh đấm bạo lực này một cách thật vô cảm, không có lấy một người can ngăn. Hơn nữa có một số đông bạn trẻ đang chạy theo vòng xoáy của “Văn hóa tốc độ”. Từ những sách bào, tạp chí không lành mạnh, đồi trụy đến những chiếc đĩa CD, DVD 18+ được trao cho nhau qua con mắt của pháp luật một cách dễ dàng. Chính vì những tình trạng trên đã đưa một phần học sinh đi vào con đường tội lỗi, sai phạm. Quan trọng hơn là số đông các bạn đó cũng đâu có khá giả gì. Là một hồi chuông báo động cho tất cả chúng ta.

Không chỉ một mà có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng đạo đức xã hội của học sinh bị xuống cấp trầm trọng. Do bản thân thiếu ý thức, hay ỷ lại, đua đòi theo thời trang trẻ, đặc biệt là lạm dụng tự do để làm những hành vi phi đạo đức. Tự do không có nghĩa là được làm mọi điều mình thích, cần phải đảm bảo được hạnh phúc của mình và người khác. Theo như Jean Cocteau nói: “Cái thảm kịch của giới trẻ, chính là giới trẻ bị đặt vào tình trạng không thể vâng lời vì do sự tự do quá đáng”.

Đúc kết kinh nghiệm giáo dục con cái, ông cha ta đã khẳng định rằng: “Dạy con từ thuở còn thơ”, cũng tựa như uốn cây tre phải uốn từ lúc tre còn non. Nhưng đa số chỉ có một vài gia đình rất coi trọng điều trên, còn lại thì hầu như không quan tâm đến việc dạy dỗ con cái, cha mẹ thiếu gương mẫu về đạo đức, về lối sống.

Nhà trường cũng không khác gia đình là mấy, các nhà trường hiện nay đều đào tạo học sinh theo phương châm: “Đào tạo nguồn nhân lực để đáp ứng nhu cầu nhân lực của nên kinh tế”. Việc giáo dục về đạo đức, giáo dục về công dân hầu như đã bị lãng quên đối với các nhà trường, các thầy cô trong việc dạy các học sinh. Trong khi đó, vai trò của nhà trường đâu chỉ bó hẹp trong việc dạy nghề mà phải truyền tải cho những học sinh những giá trị, chuẩn mực xã hội để họ có thể trở thành những con người toàn diện, biết sống và biết tôn trọng người khác. Lối sống tha hóa đạo đức của một bộ phận không nhỏ của giới trẻ trong xã hội ta có một nguyên nhân cần phải nhấn mạnh, đó là do ảnh hưởng của những gì đang xảy ra trong cuộc sống này.

Trong xã hội xung quanh chúng ta, luôn có những hiện tượng tha hóa đạo đức diễn ra hằng ngày theo quy luật “ Luật nhân quả”. Lối sống tha hóa đạo đức do những ảnh hưởng của đời sống hiện đại. Cuộc sống càng hiện đại bao nhiêu thì giới trẻ học sinh càng hư hỏng bấy nhiêu. Trong thời đại này, ai bình chân người đó sẽ chết đói, có người còn cho rằng “Thật thà ăn cháo, láo nháo ăn cơm”; nếu cứ sống một cách lương thiện thì chẳng có áo mà mặc, chẳng có cơm mà ăn nói chi là “Ăn no mặc ấm, ăn sung mặc sướng”.

Xem thêm:  Viết thư cho chính mình năm 45 tuổi

* Nghị luận về đạo đức của : Phải làm gì để củng cố đạo đức của :

Về phía bản thân:
Mỗi người học sinh đều phải có trách nhiệm sống đúng chuẩn mực đạo đức của con người, trau dồi, học hỏi những bài học trong cuộc sống. Ngoài ra còn phải học hỏi từ những người có đạo đức trong xã hội hiện tại.

Về phía gia đình:

Gia đình đóng một vai trò rất quan trọng trong việc hình thành nhân cách . Gia đình là ngôi trường đầu tiên của , từ đó những đứa trẻ học được nhân cách làm người. Muốn con cái có được nền tảng đạo đứ vững mạnh, mỗi bậc làm cha làm mẹ phải là một tấm gương đạo đức để con cái noi theo. Việc tiếp thu và từ cha mẹ là quy luật tất yếu của tâm lí .

Về phía nhà trường

Nhà trường chính là cơ sở để hình thành và phát triển nhân cách tốt đẹp cho học sinh. Qua mỗi bài học bổ ích, học sinh sẽ hình thành và rèn luyện được những phẩm chất đạo đức tốt đẹp, phát triển thành những con người hữu ích trong xã hội. Mỗi giáo viên phải là một tấm gương sáng ngời về phẩm chất đạo đức và lối sống trong sạch, vững mạnh để học sinh học tập và noi theo.

Về phía xã hội

Xã hội nên quan tâm đến giới trẻ, tạo những cơ hội cho họ, giúp họ sống theo chuẩn mực đạo đức của xã hội, nhất là những người lầm lỡ, giúp họ trở thành những con người có ích cho xã hội. Nền tảng đạo đức xã hội đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng và phát triển nhân cách con người. Một xã hội luôn đề cao đạo đức, đề cao tình người sẽ là cơ sở giúp con người phát triển nhân cách nhân phẩm, hạn chế cái xấu, cái tiêu cực. Kỉ cương nghiêm khắc, đúng đắn có vai trò điều hướng hành vi trong xã hội, giúp con người nhận thức rõ ràng cái đúng, cái sai mà điều chỉnh hành vi hợp lí.

Là học sinh phải luôn biết cố gắng rèn luyện phẩm chất và đạo đức của bản thân ngày càng tốt đẹp hơn để sau này đem sức mạnh để xây dựng tổ quốc thân yêu.

Trên đây là bài văn nghị luận về đạo đức của giới trẻ hiện nay để các em học sinh có thể tham khảo và vận dụng vào các bài kiểm tra, bài thi học kỳ để đạt hiệu quả cao hơn.

Nghị luận về văn hóa ứng xử của học sinh – Bài số 2

Hiện nay, ứng xử được xem là chuẩn mực để đánh giá sự khéo léo, thông minh của một con người. Vấn đề ứng xử trong khi giao tiếp đang khiến cho nhiều người băn khoăn, không biết như thế nào mới là ứng xử có văn hóa và đúng mực. Thật vậy, hiện nay chúng ta gặp gỡ và tiếp túc nhiều người, chúng ta đòi hỏi phải giao tiếp bằng ngôn ngữ và hành động. Vậy, cách ứng xử như thế nào để tạo được một cuộc đối thoại thành công và khéo léo lại phù thuộc vào mỗi người.

Có rất nhiều người sẽ nhận biết được đối phương có tính cách như thế nào qua cách ứng xử hằng ngày như thế này. Bởi ứng xử chính là thước đo sự hiểu biết cũng như kiến thức của một người. Hằng ngày chúng ta vẫn giao tiếp với nhau chính là chúng ta đang duy trì cách ứng xử. Bạn có phải là người ứng xử khôn khéo, xử lí mọi thông tin nhanh gọn không. Có nhiều người sinh ra đã biết cách ăn nói, ứng xử nhưng có nhiều người cần phải cố gắng rèn luyện từng ngày thì mới có thể ứng xử tốt.

Một người có cách ứng xử khéo léo, đúng mực thì luôn tạo được thiện cảm, yêu mến của những người xung quanh. Vì họ đã tạo ra được không khí và môi trường sống rất lành mạnh. Ngược lại nếu bạn là người không biết ứng xứ, đối nhân xử thế thì bạn sẽ luôn rơi vào thế bị động không thể hòa nhập cùng với người khác.

Ứng xử có vai trò quan trọng đối với mỗi chúng ta. Nó sẽ tạo nên sự thành công trong cuộc sống của bạn sau này. Ứng xử là một cách bạn chạm đến cái đích của cuộc sống nhanh hơn người khác, bởi bạn biết tận dụng lợi thế của mình. Giới trẻ hiện nay là những người cần phải có được sự ứng xử tốt, đúng mực đối với mọi tầng lớp người. Tuy nhiên hiện nay có một số phần tử ứng xử thô lỗ, vô phép đã tự tạo ấn tượng xấu cho những người xung quanh. Điều này thật đáng buồn. Chúng ta có thể học cách ứng xử tốt ngay trong gia đình mình, từ ba mẹ, anh chị em. Bạn lễ phép, đi thưa về gửi cũng là một cách ứng xử tốt. Và ngoài xã hội cũng vậy, bạn nên biết rằng mình đang ở vị trí nào để có thể cư xử đúng mực nhất. Thế mới là người khéo léo.

Văn hóa ứng xứ là một cụm từ mà người ta thường dùng để đo nhân cách của một người người. Cái gì cũng cần có văn hóa, có khuôn phép mà chúng ta lấy nó làm thước đó. Chính bạn đang tự xây dựng con người mình qua lời nói và qua hành động hằng ngày.

Vị trí, vai trò của ứng xử trong xã hội ngày nay thực sự quan trong. Bạn sẽ có thể thấy được mặt mạnh, mặt yếu của bản thân, không ngừng cố gắng học hỏi và hoàn thiện hơn nữa.

Nghị luận về văn hóa ứng xử của học sinh – Bài số 3

Trong cuộc sống, mỗi người giao tiếp bằng nhiều phương thức khác nhau như ngôn ngữ, cử chỉ, hành động, hay thậm chí chỉ là ánh mắt không lời. Chính vì thế từ lâu trong xã hội đã hình thành nền văn hóa ứng xử như một cách làm cho mọi người có thể có cư xử chừng mực với nhau hơn.

Xem thêm:  Em Hãy Kể Về Tấm Gương Vượt Khó Trong Học Tập

Văn hóa ứng xử là nét đẹp văn hóa của mỗi người cần được phát huy và rèn luyện thường xuyên. Đó thực ra chỉ là những hành vi nhỏ nhặt trong việc giao tiếp nhưng lại có vai trò quan trọng đối với đối phương và giúp xây dựng mối quan hệ tốt đẹp hơn.

Văn hóa ứng xử được hiểu là cách cư xử, giao tiếp, trò chuyện, trao đổi với nhau bằng những hành động rất đời thường hằng ngày. Tuy nhiên đối phương có thể nhìn vào đó để đánh giá được con người bạn như thế nào. Từ việc xây dựng cho mình một thói quen ứng xử có chừng mực hằng ngày thì bạn sẽ rèn luyện được tính cách cho bản thân mình. Bạn đang tự xây dựng hình tượng của bản thân mình từ chính những hành động tưởng chừng như nhỏ nhặt đó.

Một người cư xử đúng mực luôn được yêu quý và tôn trọng, vì hành động cũng như lời nói của họ tạo nên sự thoải mái và nhã nhặn khiến đối phương hài lòng. Trong cuộc sống, chúng ta gặp gỡ rất nhiều người ở nhiều độ tuổi, nhiều ngành nghề khác nhau. Có thể chúng ta chưa hiểu họ là người như thế nào nhưng trước hết hãy tỏ ra là người lịch sự, biết quan tâm, lắng nghe những gì người khác nói. Đây chính là ấn tượng ban đầu mà bạn tạo ra cho mình và cho người khác. Bạn sẽ nhận lại được rất nhiều từ lối sống có văn hóa này.

Khi chúng ta trò chuyện, cư xử có chừng mực với đối phương thì chắc chắn họ sẽ có suy nghĩ tích cực về bạn và bắt đầu có những ấn tượng tốt. Cư xử có văn hóa sẽ khiến bạn trở thành một người được yêu quý trong xã hội và có những bước tiến xa hơn trong sự nghiệp mà mình đang theo đuổi. Vậy tại sao bạn không rèn luyện thói quen này hằng ngày để thấy được hiệu quả của nó.

Bên cạnh những người cư xử có văn hóa thì vẫn còn tồn tại rất nhiều người không biết cư xử. Phần đông số người này ở tầng lớp thanh thiếu niên. Khi nói chuyện với người lớn thì cộc lốc, trống không, không biết thưa gửi. Điều này không những gây nên sự phản cảm khi trò chuyện mà còn khiến cho đối phương cảm thấy không hài lòng. Khi càng duy trì thói quen xấu này thì chắc chắn bạn đang biến mình thành một con người không có giáo dục. Đơn giản chỉ là lời chào, lời cảm ơn nhưng đối với họ lại quá khó khăn.

Bản thân những học sinh hiện nay đang ngồi trên ghế nhà trường thì hãy cố gắng là con ngoan trò giỏi, lắng nghe và lễ phép với cha mẹ, thầy cô giáo. Cư xử đúng mực, biết nhận sai khi mắc lỗi cũng là cách cư xử có văn hóa mà học sinh cần phát huy. Cư xử có văn hóa hiện nay sẽ khiến cho mỗi chúng ta ngày càng hoàn thiện bản thân mình hơn và giúp cho bạn tiến xa hơn nữa trong cuộc sống.

Nghị luận về văn hóa ứng xử của học sinh – Bài số 4

Cảm ơn hay là một trong các biểu hiện của ứng xử có văn hóa, là hành vi văn minh, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong ứng xử giữa cộng đồng, khi cảm ơn và được trình bày một cách chân thành, một mặt phản ánh phẩm chất văn hóa của cá nhân, một mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn.

Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi không chỉ đem niềm vui tới người nhận, chúng còn trực tiếp giải tỏa khúc mắc, gỡ rối các quan hệ, và con người cũng vì thế mà sống vị tha hơn.

Trước đây, trong quan hệ xã hội, việc mọi người cảm ơn và xin lỗi nhau vốn là chuyện bình thường, cảm ơn và xin lỗi trở thành một trong các tiêu chí để định tính tư cách văn hóa của con người. Rồi nhiều năm trở lại đây, lời cảm ơn và xin lỗi như có chiều hướng giảm trong giao tiếp xã hội. Có người cho rằng, nguyên nhân của tình trạng này là do sự lỏng lẻo của chuẩn mực ứng xử, lại có người cho rằng, lối sống công nghiệp làm con người thay đổi, hay do bản tính của một người cụ thể nào đó vốn không quen với hai từ cảm ơn và xin lỗi,… Song thiết nghĩ, vẫn còn một nguyên nhân nữa là lâu nay, như một luật lệ bất thành văn, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cảm ơn cha mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cảm ơn người lớn tuổi, mà nhiều người lớn tuổi không chú ý tới việc cảm ơn hay xin lỗi khi ứng xử với người khác.

 Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng, người lớn tuổi hơn ít khi sử dụng lời xin lỗi hoặc cảm ơn cho dù họ nhận được sự giúp đỡ, hay hành vi của họ gây phiền toái cho người khác. Các em nhỏ khi nhận được sự giúp đỡ hay sau khi mắc lỗi thường không ngần ngại nói lời xin lỗi hay cảm ơn, nhưng càng lớn lên thì thói quen này dường như đã mất dần, phải chăng vì các em học nói lời cảm ơn và xin lỗi không chỉ qua bài học giáo dục công dân hoặc qua lời răn dạy của cha mẹ, mà còn học trực tiếp qua ứng xử và việc làm của những người lớn tuổi?

Xin lỗi khi bản thân mắc lỗi là chuyện bình thường, và mỗi người ứng xử với lỗi lầm của mình theo cách khác nhau. Có người thừa nhận sai lầm, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai lầm nhưng không dám thừa nhận, hoặc thừa nhận nhưng không chịu sửa chữa và không hề biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cảm ơn hay lời xin lỗi là biểu hiện của nhận thức, của việc thực hiện hành vi ứng xử văn hóa. Ðể các lời nói thân thiện này trở thành thói quen trong quan hệ xã hội, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức cụ thể hơn, để mọi người ứng xử có văn hóa hơn trong giao tiếp.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Thúy Kiều báo ân báo oán văn lớp 9

Biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là một tiêu chí đánh giá phẩm chất và vốn liếng văn hóa của mỗi cá nhân, từ đó góp phần xây dựng xã hội ngày càng văn minh, tốt đẹp hơn. Tất nhiên, nói như thế nhưng cũng phải loại trừ những lời cảm ơn hay xin lỗi không thật lòng, để cho qua chuyện.

Nghị luận về văn hóa ứng xử của học sinh – Bài số 5

Từ lâu, văn hóa ứng xử đã trở thành chuẩn mực trong việc đánh giá nhân cách con người. Cảm ơn là một trong các biểu hiện của ứng xử có văn hóa, là hành vi văn minh, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong ứng xử giữa cộng đồng, khi lời cảm ơn được trình bày một cách chân thành, một mặt phản ánh phẩm chất văn hóa của cá nhân, một mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn. Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn không chỉ đem niềm vui tới người nhận, chúng còn trực tiếp giải tỏa khúc mắc, gỡ rối các quan hệ, và con người cũng vì thế mà sống vị tha hơn.

Trước đây, trong quan hệ xã hội mọi người cảm ơn nhau là chuyện rất bình thường. Khi ai đó làm điều gì tốt với bạn hoặc giúp bạn một điều gì đó bạn nói lời cảm ơn. Có thể hiểu “cảm ơn” là lời bày tỏ thái độ biết ơn, cảm kích trước lời nói, hành động hay sự giúp đỡ của một ai đó. Người nhận được lời cảm ơn của bạn sẽ cảm thấy vô cùng hài lòng bởi vì họ nghĩ rằng bạn đã hiểu được tấm lòng và sự chân thành mà họ dành cho bạn.

Thế nhưng, ngày nay dường như văn hóa “cảm ơn” đã bị dần dần lãng quên. Có thể do mọi người phải chạy theo dòng chảy của cuộc sống, sống gấp hơn, vội vàng hơn và dễ dàng cho qua những thứ mà họ nghĩ là vụn vặt, không cần thiết trong đó có từ “cảm ơn”. Đôi khi nhận được sự giúp đỡ họ chỉ gật đầu ý rằng đã nhận được hoặc đã hiểu, có khi họ không nói gì biểu hiện một điều tất nhiên mà bạn phải làm cho họ. Điều này biểu hiện rất rõ ở các mối quan hệ trên dưới: bố mẹ và con cái, sếp và nhân viên,.. Có thể họ nghĩ nếu nói cảm ơn bạn thì sẽ hạ thấp vị trí của họ hay ảnh hưởng đến điều gì đó bởi nó quá tầm thường. Đã bao giờ bạn tự hỏi “khi bạn làm điều gì để giúp đỡ ai đó, bạn mong nhận được điều gì từ đó”, phải chăng là một món quà, hoặc họ sẽ trả công bằng , tôi chắc chắn là những thứ đó sẽ được nghĩ đến sau hai từ “cảm ơn”.

Vậy thì tại sao bạn không nói cảm ơn những người đã giúp đỡ bạn dù là một việc nhỏ nhoi đi chăng nữa, bởi đó là tấm lòng của họ. Quan trọng hơn, nói “cảm ơn” đồng nghĩa với việc bạn đã ý thức rất rõ về bản thân mình, biết tôn trọng người khác và tôn trọng chính mình, dám nhận ra lỗi lầm của mình, biết quý trọng sự giúp đỡ của người khác. Nói tóm lại, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là biểu hiện của một lối sống có văn hóa và giàu ý thức tự trọng. Bạn đã từng nói cảm ơn bố mẹ vì bố mẹ đã sinh ra bạn trên cuộc đời này chưa? Bạn đã từng nói cảm ơn bà lão ăn mày vì nhờ có bà mà chiếc ví của bạn đã không bị mất khi bạn vô tình để quên ngoài quán nước?

Trong cuộc sống, để nói “cảm ơn” hoàn toàn không phải là một việc quá khó khăn. Thế nhưng những từ ngữ rất đỗi gần gũi và bình dị ấy đã dần dần trở nên xa lạ với mỗi người chúng ta. Sẽ hạnh phúc biết bao khi được nghe lời cảm ơn từ một cậu bé bị vấp ngã vừa được bạn dìu đứng dậy, sẽ được an ủi biết bao khi được nghe câu cảm ơn từ một cụ già mà bạn chỉ cần mua cho họ một thanh kẹo cao su, nhưng thật đáng buồn là chẳng có một lời nào được gửi đến bạn cả. Một lời cảm ơn, dù chỉ là một hình thức xã giao thông thường cũng trở nên quá khó để nói ra

Tóm lại, nói lời “cảm ơn” là một nét đẹp trong văn hóa cảm ơn, ứng xử của con người, là một hành động cần thiết trong những mối quan hệ giao tiếp hằng ngày. Nhưng phải nhớ rằng, lời nói luôn phải thống nhất với hành động cụ thể, phải xuất phát từ tận đáy lòng chân thành, tránh lối nói sáo rỗng, khẩu hiệu. Mỗi người chúng ta càng không nên dè sẻn lời cảm ơn mà ngược lại, hãy nói “cảm ơn” khi cần thiết. Nếu chúng ta biết cảm ơn những người xung quanh thì những mối quan hệ đó sẽ tốt hơn rất nhiều.

Thanh Bình tổng hợp

Từ khóa tìm kiếm nhiều:

  • văn nghị luận về cách ứng xử của học sinh trong nhà trường
  • viết đoạn văn về ứng xử lịch sự khi giao tiếp
Topics #bố mẹ #Cảm nhận #cơ hội #con người #cuộc sống #dũng cảm #giới trẻ #hiện nay #học sinh #học tập #lối sống #mắc lỗi #Những đứa trẻ #suy nghĩ #tiền bạc #văn hóa ứng xử #văn minh #xin lỗi