Nghị luận xã hội về Bệnh

Bài làm

“Thương người như thể thương thân”

Đó chính là truyền thống của nhân dân ta từ xưa đến nay. Nó thể hiện sự yêu thương, sự quan tâm không chỉ giữa với , giữa với loài vật mà còn giữa với những vật vô tri vô giác. Nhưng liệu rằng truyền thống đó sẽ còn được gìn giữ được đến bao lâu khi mà đang ngày càng bị một căn bệnh xâm nhập – bệnh vô cảm.

Toàn nhân loại đang cùng nhau bước vào một kỷ nguyên mới, điều đó đồng nghĩa với việc giới trẻ sẽ có nhiều , nhiều điều kiện để học tập và trau dồi bản thân khi được tiếp cận với rất nhiều phương tiện . Nhưng tiếc thay, song song với sự phát triển đó là một giá trị đạo đức đang dần một xói mòn bởi chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa .

Dễ dàng thấy được “bệnh vô cảm” dần trở nên phổ biến và khó có thể chấp nhận được trong xã hội. Ban đầu sự vô cảm chỉ xuất phát từ những hay những đơn giản nhưng nếu ta không điều chỉnh nó thì cái ta phải đối mặt là một hệ lụy không lường trước được về sau và tiếp nhận sự không cảm xúc từ đối tượng là các bạn trẻ, thậm chí là các thế hệ mới sau này. Đây chính là một câu hỏi chưa có lời giải đáp, là lời thách đố đối với các nhà giáo dục, các bậc cha mẹ và xã hội này.

Xem thêm:  Dàn ý phân tích đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia

Để nói đến các nguyên nhân, các nhân tố gây nên căn bệnh khó chữa này thì có lẽ rất nhiều. Nhưng đầu tiên hết đều bắt nguồn từ chữ “sợ”: sợ liên lụy đến bản thân, sợ gặp phải phiền phức, sợ đi ngược lại với đám đông,… Tất cả xuất phát từ bản thân của họ trước tiên. Họ đang sống với thứ lí trí sắt đá cùng với cùng với tình cảm khô cằn của bản thân để rồi vô hình chung tự đẩy chính mình vào căn bệnh vô cảm mà không một ai mong muốn.

chính là tế bào của xã hội, tốt đẹp thì xã hội mới tốt đẹp được.” Vậy từ câu nói này ta có thể thấy được một trong những nguyên nhân tiếp theo đến từ cách giáo dục của mỗi . Cha mẹ hiện nay rất ít khi chỉ dạy con em về sự đồng cảm và chia sẽ với người khác. Ở những bận rộn thường sẽ có xu hướng thờ ơ với chính người con của mình để rồi dẫn đến sự thiếu tình thương. Ngay cả họ còn như vậy thì làm sao những người con của họ có thể thoát khỏi căn bệnh vô cảm kia? Đối với những quá cưng chiều con cái luôn đáp ứng mọi mong muốn của con tạo ra một con người chỉ biết “nhận” mà không biết “cho”. Vậy có bao nhiêu bậc làm cha làm mẹ chịu bỏ thời gian để tâm sự, giảng dạy con cái về cách đối nhân xử thế, về lòng khoang dung, độ lượng, về giá trị đạo đức và sự tôn trọng với tư cách là một con người?

Xem thêm:  Hãy viết một bức thư ngắn gửi người thân của em kể về ước mơ trở thành nhiếp ảnh gia

Liệu có bao nhiêu người đã nghĩ đến những hậu quả mà “bệnh vô cảm” mang lại to lớn đến chừng nào? Không chỉ dừng lại ở sự suy giảm về đạo đức của mỗi cá nhân hay ở sự tổn thương giữa những con người với nhau mà còn dẫn đến chết người. Khi một bạn trẻ vô tâm lớn dần và trở thành một bác sĩ vẫn mang sự vô tâm đó thì liệu có đánh mất lương tâm của một người thầy thuốc và rồi đẩy bệnh nhân của mình đến cái chết? Rõ ràng bệnh vô cảm” đang ngày một tăng và nếu một xã hội, một đất nước với toàn những con người dững dưng thờ ơ với mọi thứ thì xã hội, đất nước đó sẽ trở nên thế nào? Chính là sự suy vong và sụp đổ.

Chúng ta đang rất cần một nền giáo dục từ những người phụ huynh, những người nhà giáo không chỉ dừng lại ở những bài lí thuyết khô khan, nặng nề mà là những bài học sinh động, thực chất để phát triển được nhân cách, tâm hồn, nhân phẩm của mỗi người con, người học sinh để có thể ngày một đẩy lùi căn bệnh hiểm họa kia!

Có thể bạn quan tâm?

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Tiến sĩ giấy của Nguyễn Khuyến ngữ văn 11
Topics #bản thân #bệnh vô cảm #cá nhân #cơ hội #con người #gia đình #giáo dục #giới trẻ #hành động #hiện đại #hiện nay #học sinh #học tập #nghị luận xã hội #Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm #suy nghĩ #thời gian #thương người như thể thương thân #Vô cảm