Phát biểu cảm nghĩ về truyện cổ tích Thạch Sanh – Bài làm 1

“Thạch Sanh” là một truyện cổ tích kì diệu nhất trong kho tàng truyện cổ dân gian Việt Nam. Hình ảnh chàng dũng sĩ chém Chằn tinh, bắn Đại bàng; và với cây đàn thần, niêu cơm thần, chàng dũng sĩ đã đem đến cho thế giới tuổi thơ bao kì thú, bao giấc mơ đẹp.

Thạch Sanh là con Trời. Vợ chồng tiều phu hiền lành, tốt bụng, gần xa ai cũng quý mến. Ngọc Hoàng đã thương tình cho Thái tử xuống trần đầu thai. Khác với người trần, Thạch Sanh nằm trong bụng mẹ nhiều năm mới cất tiếng chào đời. Yếu tố hoang đường ấy tạo nên chất kì diệu của truyện ca ngợi tính phi thường của Thạch Sanh. Vợ chồng tiều phu đã được Ngọc Hoàng thương cho đứa con trai khôi ngô tuấn tú nối dõi tông đường. Đó là niềm tin của dân gian: “Ở hiền thì gặp lành”.

Mọi thứ ở cõi trần đều có giá và phải trả giá. của Thạch Sanh cũng đầy gian truân. Phải chăng Ngọc Hoàng thử thách Thái tử? Mồ côi cả bố lẫn mẹ. Nhà nghèo, một túp lều ở gốc đa. Chỉ một chiếc búa cùn. Chỉ có một nghề kiếm củi độ thân. Tuổi thơ bơ vơ, thật đáng thương! Thiên thần đã đôn với đứa con mồ côi: dạy võ nghệ, các phép thần thông biến hóa, và trao cho chiếc búa thần. Thạch Sanh đã đổi đời, đã có ít nhiều sức mạnh. Sức mạnh vồ võ nghệ cao cường, về phép thuật thần thông biến hóa, về vũ khí, chiếc búa thần. Qua các chi tiết hoang đường ấy, nhân dân gửi gắm bao ước mơ: phải có sức mạnh vô địch để sông, để tồn tại, để chiến thắng trong một thê giới đầy ma quỷ!

Cuộc đời Thạch Sanh là những năm tháng đầy gian truân thử thách, chiến công nối tiếp chiến công.

Thạch Sanh đến miếu thần là để thế mạng cho Lý Thông. Nhưng chàng đâu có biết? Chằn tinh là một yêu quái khổng lồ, có nanh sắc, có nọc độc, có sức mạnh ghê gớm, lại biết tàng hình, lắm phép lạ, người đời sợ khiếp, vua quan chịu bó tay. Chằn tinh xuất hiện bất ngờ khi Thạch Sanh đang lim dim mắt nằm ngủ… Trong thế bị động, nhưng Thạch Sanh cực kì dũng cảm, tài trí đã dùng phép và búa thần giáng trả quái vật. Chằn tinh bị Thạch Sanh chém chết, bị cắt đầu, bị bổ xác. Một bộ cung tên vàng hiện ra. Thạch Sanh đã diệt trừ quái vật, trừ hậu họa cho nhân dân. Chàng dũng sĩ có thêm vũ khí mới: cung tên thần. Thạch Sanh đã có búa thần để đánh gần, đánh ở tầm thấp, giờ đây lại có cung tên thần, để đánh ở tầm cao, tầm xa. Thử hỏi, kẻ thù nào địch nổi chàng dũng sĩ?

Đại bàng là một kẻ thù rất nguy hiểm vì nó ở trên trời, lại có hang ổ sâu kín bí mật. Thái tử con vua Thủy tề còn bị Đại bàng bắt sống, giam giữ trong cũi sắt! Công chúa con vua còn bị Đại bàng quắp đi giữa thanh thiên bạch nhật trong lễ hội kén phò mã trước mắt bách võ bá quan và đông đủ anh tài trong thiên hạ! Thạch Sanh chỉ bắn một mũi tên vàng mà đã làm cho Đại bàng bị trọng thương. Lần theo vết máu, dũng sĩ tìm đến hang ổ ác điểu. Đại bàng có mỏ sắc, vuốt nhọn, có sức mạnh ghê gớm lao tới mổ, cắn xé Thạch Sanh. Vung búa thần giáng trả, dùng cung tên bắn mù hai mắt quái vật. Đại bàng bị giết, bị phanh xác. Một kẻ thù nguy hiểm nữa của nhân dân đã bị chàng dũng sĩ tiêu diệt! Chiến công diệt Đại bàng là một kì tích vì Thạch Sanh đã cứu được nàng công chúa và Thái tử con vua Thủy tề! Chiến công chân động cõi đời và còn vang dội tới vương quốc Thủy tề. Từ thủy phủ trở về, Thạch Sanh chỉ cầm trong tay một cây đàn thần làm kỉ niệm một chuyến viễn du thú vị. Chàng lại trở về gốc đa, chôn cũ yêu thương. Với chàng dũng sĩ thì vàng bạc châu báu cũng như dinh thự nguy nga, của ngon vật lạ đều trở nên xa lạ. Túp lều gốc đa là nơi đã sinh ra, lớn lên, với bao kỉ niệm buồn vui. Thạch Sanh trở về gốc đa tình tiết này, phải chăng nói lên quan niệm nhân sinh tốt đẹp của nhân dân thời xưa: “Một túp lều gianh, một trái tim vàng”?

Xem thêm:  Phân tích truyện ngắn Thuốc của Lỗ Tấn - Văn hay lớp 12

Với Thạch Sanh, cây đàn thần không phải là một nhạc cụ để mua vui mà là một vũ khí vô cùng linh nghiệm. Nơi anh đánh đàn, gảy đàn là trong ngục. Tiếng đàn để giãi bày. Tiếng đàn như một thứ “thần dược” làm cho công chúa đang bị câm nghe tiếng đàn mà nói lên được! Nhờ tiếng đàn mà chàng dũng sĩ được gặp lại người đẹp, rồi được minh oan, để vạch trần bộ mặt thật của Lý Thông, tên bán rượu xảo quyệt, cướp công, độc ác, âm mưu hãm hại người…

Thạch Sanh không dùng búa thần, cung tên thần để giao tranh với tướng sĩ 18 nước chư hầu, mà chỉ dùng đàn thần đế lui giặc. Đó là tiêng đàn hóa bình. Niêu cơm Thạch Sanh là niêu cơm hàng vạn người ăn mãi không hết; niêu cơm ấm no, hạnh phúc. Đàn thần và niêu cơm thần đã góp phần tô đậm vẻ đẹp kì diệu truyện “Thạch Sanh”.

Thạch Sanh tha tội cho Lý Thông, kẻ đã cướp công và hãm hại mình. ấy thể hiện đức độ lượng, lòng nhân ái bao dung cao đẹp.

Nhân vật Thạch Sanh thật đẹp. Với búa thần, cung tên vàng, đàn thần, với võ nghệ và phép thần thông biến hóa, chàng dũng sĩ đã chém Chằn tinh, giết Đại bàng, trừ diệt cái ác, trừ mọi tai họa cho nhân dân, đẩy lùi nguy cơ chiến tranh, đem lại . Thạch Sanh đã trải qua bao gian truân thử thách, lấp lánh bao chiến công hiển hách. Anh đã được kết duyên với công chúa. Anh đã được nhà vua nhường ngôi báu. Chiến công và hạnh phúc ấy đã thể hiện ước mơ của nhân dân, những ước mơ hồn nhiên, trong sáng và rất đẹp. Thật vậy, truyện “Thạch Sanh” là một truyện cổ tích thần kì, nói lên một giấc mơ đẹp của nhân dân ta bao đời nay.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện cổ tích Thạch Sanh – Bài làm 2

Tuổi thơ của chúng ta luôn gắn liền với những câu chuyện cổ tích ly kỳ, hấp dẫn nhưng cũng đầy ý nghĩa. Đó là chuyện Cây Khế khi khuyên con người ta không được tham lam, đó là chuyện cổ tích để ca ngợi sự nhanh trí, thông minh của một em bé, một tài năng của đất nước. Và trong số đó ta không thể không nhắc đến câu chuyện Thạch Sanh, một câu chuyện khuyên mỗi chúng ta phải sống có nhân có nghĩa, không được gian dối và ác giả ác báo.

Truyện Thạch Sanh kể về một chàng trai vốn là con của Ngọc Hoàng được cử xuống dưới trần gian được đầu thai vào một hai vợ chồng hiếm muộn. Chàng trai càng lớn càng khỏe, luôn biết giúp đỡ cha mẹ và mọi người xung quanh. Một sau thì cha mẹ chàng qua đời, chồng chỉ sống một mình dưới gốc đa. Một tên bán rượu tên Lý Thông đi ngang qua, thấy Thạch Sanh to lớn, vạm vỡ nên bèn ý kết thân để hòng lợi dụng. Đó cũng chính là hôm Lý Thông phải trở thành vật tế thần cho Chằn Tinh. Vì quá lo sợ, Lý Thông đã nghĩ cách và đẩy cho Thạch Sanh đi hộ.  Thạch Sanh do có phép thân thông và sức khỏe vô biên nên đã dùng rìu chém đứt đầu của Chằn Tinh. Vừa hoảng hốt nhưng ngay sau đó Lý Thông mưu mô đã nghĩ ra kế lừa lấy đầu của Chằn Tinh đem đến cho vua để lĩnh thưởng. Thạch Sanh thật thà không nghĩ gì bèn đưa đầu quái vật cho Lý Thông. Lý Thông đem đầu quái vật vào cung và được thăng chức làm Quận Công.

Không lâu sau đó, công chúa bị Đại Bằng bắt cóc. Lý Thông lại chính là người chém được Chằn Tinh – nên nhà vua quyết định cho Lý Thông đem theo quân đi cứu công chúa. Lo lắng, Lý Thông lại nghĩ đến Thạch Sanh. Ở đây mọi người có thể nhận ra, vinh hoa phú quý thì Lý Thông không nhớ đến Thạch Sanh mà chỉ khi nào có họa mới nhớ đến Thạch Sanh, vậy thì gọi như thế nào về tình an hem kết nghĩa này? Một lần nữa, Thạch Sanh lại đồng ý giúp Lý Thông. Nhân lúc  Đại bàng ngủ say, Thạch Sanh đã chém chết Đại bàng, giải cứu được công chúa và hoàng tử của thủy cung. Lý Thông một lần nữa lại xen vào, cứu được công chúa và đưa nàng về cung. Bỏ lại Thạch Sanh lại. Không một câu cảm ơn người đã thế mạng mình để đi vào nơi nguy hiểm. Có thể chỉ có Thạch Sanh mới coi Lý Thông là anh trai còn Lý Thông thì chỉ lợi dụng Thạch Sanh mà thôi.

Xem thêm:  Nghệ thuật đặc sắc của truyện ngắn “Bức tranh của em gái tôi”(Tạ Duy Anh)

Thạch Sanh đã được hoàng tử mời xuống thủy cung, ở đây chàng được Vua Thủy tề ban cho rất nhiều báu vật để đáp ơn chàng, nhưng chàng không thiết gì mà chỉ xin nhà vua một cây đàn thần. Điều đó càng thể hiện chàng là một người không ham vinh hoa, phú quý hay danh lợi, chàng chỉ muốn đem sức mình ra giúp người, để người dân không bị những con quái thú kia làm hại. Thạch Sanh là một người tốt nhưng sao vẫn cho được trả ơn?

Hồn của Chằn Tinh và Đại Bằng bèn quay về báo thù chàng, khiến chàng bị đẩy vào nhà giam. Chàng dùng tiếng đàn của mình vang vọng trong cung, làm công chúa đang bị câm bèn cất tiếng nói là giải oan cho chàng. Đến đây, người đọc mới được hả hê khi người tốt đã được giải oan và đền đáp xứng đáng còn về tên Lý Thông mưu mô, gian ác khi đã bị trừng phạt. Nhưng nhà vua chỉ đuổi ra khỏi cung, còn tội tày trời của hắn lại để cho ông trời xét xử. Hai mẹ con Lý Thông trên đường đi về nhà đã bị sét đánh chết. Cái chết đó chính là sự trả giá cho những mưu mô, toan tính, xảo quyệt và hãm hại người của Lý Thông. Thế đó mà mới có câu: “, ác giả ác báo”.

Sau khi lấy công chúa và trở thành Phò Mã, Thạch Sanh lai đích thân ra chiến trường để đánh giặc, đem lại hòa bình và hạnh phúc cho nhân dân. Để khao quân sĩ chàng đã đem tặng một niêu cơm cho quân sĩ, điều kỳ lạ ở đây là niêu cơm cứ ăn lại đầy. Kết thúc câu chuyện, người tốt, người xấu đã được đặt về đúng vị trí của mình, đúng như các cụ ta đã nói: “Ông trời không bao giờ phụ lòng người tốt”, điều đó quả là không sai.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện cổ tích Thạch Sanh – Bài làm 3

Trong kho tàng truyện dân gian truyện cổ tích Việt Nam thì chuyện cổ tích Thạch Sanh là một câu chuyện cổ tích kì diệu nhất. Câu chuyện kể về người dũng sĩ tiêu biểu cho vẻ đẹp trí tuệ tài năng và tâm hồn của con người Việt. Truyện thể hiện ước mơ niềm tin vào công lí và tư tưởng nhân nghĩa yêu chuộng hòa bình của dân tộc Việt Nam.

Thạch Sanh là con của trời, vợ chồng một tiều phu tốt bụng mãi không có con nên Ngọc Hoàng lấy làm thương tình nên cho thái tử xuống đầu thai làm con. Mở đầu câu chuyện ta đã thấy quan niệm ở hiền thì gặp lành của nhân dân ta. Nhưng phải chăng Ngọc Hoàng muốn thử thách thái tử nên đã để cho cuộc đời chàng vào một gia đình nghèo khó rồi sau này mồ côi cả cha lẫn mẹ không có nhà cửa và sống trong một ngôi lều. Đây là cốt truyện thường thấy trong dân gian, người hiền lành có tài năng là nhân vật trung tâm của chuyện thường gắn với khổ cực bần cùng. Chỉ có một chiếc búa cùn nên thiên thần thương tình mà dạy cho chàng các phép thuật thần thông biến hóa khôn lường. Nhưng cuộc đời của những người hiền lành thường gắn với những con người xấu xa muốn dồn chàng vào chỗ chết nên đã hãm hại chàng vào miếu thần làm thịt cho chằn tinh. Nhưng bằng  tài võ nghệ hơn người chàng đã tiêu diệt được chằn tinh. Trong khi nó đang ngủ chàng đã dùng búa mà chém chết con chằn tinh bổ đôi người nó đem xác về. Điều đó thể hiện chàng là một chàng trai dũng cảm khôn ngoan không sợ bất cứ thứ gì. Sau khi giết chết quái vật chàng có thêm một bộ vũ khí mới đó là cung tên. Bằng cung tên chàng đã cứu được công chúa và con vua thủy tề nên đã được vua ban cho cây đàn. Chiến công của chàng vang dội níu sông, cứu được con trai của vua được cho rất nhiều vàng bạc nhưng chàng lại chỉ xin một cây đàn. Điều đó thể hiện tấm lòng nhân nghĩa giúp người không chuộc lợi không tham lam những thứ hư danh. Chàng lại tiếp tục trở về gốc đa cũ  sau khi lập được bao chiến công thử thách. Sau đó cũng chính bằng tiếng đàn chàng đã giúp công chúa bị câm nói được và giải oan cho mình đồng thời lật tẩy bộ mặt sảo quyệt gian trá của tên bán rượu Lý Thông.

Xem thêm:  Phân tích những vẻ đẹp khác nhau của các thế hệ người dân Tây Nguyên thời kháng chiến chống Mĩ trong tác phẩm Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

Ở nhân vật Thạch Sanh nhân dân ta không để cho sức mạnh của phép thuật chi phối con người mà sức mạnh của thần trong chiếc cung và tiếng đàn chỉ là những công cụ thể hiện sức mạnh của chàng mà thôi. Ở nhân vật Thạch Sanh ta thấy yếu tố bình thường kết hợp với sức mạnh phi thường.

Những khó khăn thử thách mà Thạch Sanh phải vượt qua và lập nhiều chiến công đã bộc lộ những phẩm chất tốt đẹp thật thà dũng cảm nhân hậu tài năng. Đó cũng chính là những phẩm chất tốt đẹp của người lao động. Mẹ con Lý Thông được Thạch Sanh tha chết nhưng lại bị sét đánh giữa đường hóa thành con bọ hung loài côn trùng sống ở nơi nhơ bẩn. Điều này còn khẳng định chân lí ác giả ác báo con người tham lam tàn nhẫn xảo quyệt nhất định sẽ có ngày bị quả báo. Còn Thạch Sanh cưới được công chúa điều đó khẳng định cái thiện cái tốt luôn được đền đáp xứng đáng. Một chi tiết nữa khiến cho chúng ta cảm thấy kì lạ. Đó là sau khi chiến thắng, chàng đã thết đãi những kẻ thua trận bằng niêu cơm kì diệu “Ăn mãi không vơi”. Sự việc đó khẳng định Thạch Sanh đúng là người giàu lòng nhân ái, là người tha thiết yêu hòa bình. Thạch Sanh chính là biểu tượng tuyệt đẹp của con người Việt Nam trong lao động, trong chiến đấu, trong và hạnh phúc gia đình.

Cuộc sống hiện tại, không có cây đàn thần kì, không có niêu cơm ăn mãi không hết, chỉ có tiếng nói và sức lao động của con người. Tiếng nói, sức lao động của con người mới chính là những yếu tố thần kì làm nên điều kì diệu.

Truyện “thạch Sanh” là một câu chuyện cổ tích mà chuyện cổ tích là để thể hiện ước muốn của nhân dân. Đó chính là cái thiện sẽ được báo đáp còn những kẻ tham lam bội bạc thì sơm muộn gì cũng sẽ bị trừng trị thích đáng nhất. Câu chuyện cũng thể hiện một phần nào đo ước muốn có cuộc sống ấm no hạnh phúc của nhân dân trong cuộc sống cực khổ ở xã hội đương thời.

Câu chuyện thể hiện ước mơ niềm tin của nhân dân về sự chiến thắng của những con người chính nghĩa và lương thiện. Đồng thời tác phẩm cũng thể hiện ước mơ của nhân dân vào đạo đức công lí xã hội và lí tưởng nhân đạo yêu hào bình của nhân dân ta.

Topics #anh trai #Cảm nghĩ #cây khế #chiến thắng #chiến tranh #con đường #con người #cuộc sống #dũng cảm #em bé #Em bé thông minh #gia đình #hành động #hạnh phúc #hòa bình #kỉ niệm #lao động #lí tưởng #lòng nhân ái #niềm tin #Ở hiền gặp lành #phát biểu cảm nghĩ #Thạch Sanh #thời gian #tình yêu #ước mơ #ước muốn