Tả cái bàn học của em ở trường – Bài số 1

Bạn Quang đã có lần nói với chúng em: "Cái bàn này là vương quốc của chúng mình. Mỗi đứa làm lãnh chúa một tiểu vương quốc".

Mười hai bộ bàn ghế đóng theo kích thước như nhau, cùng một thứ gỗ, một dáng kiểu xếp đều tăm tắp. Thế nhưng không hiểu vì sao, em cảm thấy bộ bàn ghế mà bốn đứa chúng em ngồi là đẹp nhất. Bàn cao 0,7 mét, mặt bàn rộng 0,35 mét, dài 1,8 mét.

Ngăn bàn rộng chứa được chiếc cặp và toàn bộ sách vở, dụng cụ mang theo hàng ngày. Mặt bàn bằng gỗ ván ép, đánh véc-ni màu nâu thẫm, rất bóng, ưa nhìn. Bàn chúng em được gắn số 3 ở phía hai đầu; mặt bàn ghi rõ các số: 9, 10, 11, 12. Bạn Quỳ nhóm trưởng ngồi ở vị trí số 9, em số 10, bạn Hưng số 11, bạn Quyền số 12. Mỗi đứa trong giờ học đều có một lãnh thổ riêng, một giang sơn riêng.

Đầu năm học, bàn ghế toàn trường được trang bị mới, chuẩn hóa cơ sở vật chất. Nội quy rất nghiêm. Học sinh nào viết, vẽ, dùng dao nhọn khắc lên bảng, lên bàn sẽ bị phạt rất nặng, phải bồi thường.

Vì thế, các bàn đều sạch bong; nhóm em đứa nào cũng thấy bàn học số 3 của mình như còn mới. Mặt bàn rộng và phẳng, đủ để quyển sách giáo khoa, vở bài tập và hộp bút. Giờ chính tả, mặt bàn đã giúp chúng em viết đúng, viết nắn nót, viết đẹp và được điểm cao; cảnh chạm khuỷu tay nhau lúc tập viết, lúc làm bài không còn nữa.

Buổi sáng đến lớp, cái bàn thân thuộc như mở rộng cánh tay đón chào em, nhất là khi em vừa đút cái cặp sách vào ngăn bàn. Lúc ra về, cái bàn trở nên lặng lẽ. Ngày lễ, ngày chủ nhật nghỉ học được ở nhà, có lúc em bâng khuâng nhớ nó.

Ngồi lên ghế, đặt hai bàn tay lên mặt bàn, lắng nghe cô giáo giảng bài, có lúc em cảm thấy cái bàn học đang truyền cho em bao trìu mến, nó nhắc nhở em và các bạn em hãy cố gắng vươn lên học giỏi và ngoan ngoãn.

Xem thêm:  Tả cây sầu riêng

Đã có lần cô giáo nhắc lại câu thơ của Nguyễn Trãi: "Án sách, cây đèn hai bạn cũ", rồi cô giảng giải: "án" là cái án thư, cái bàn của các cụ ngày xưa. Em chợt nghĩ cái bàn học ở trường, ở nhà là người bạn của tuổi thơ. Em thấy yêu quý cái bàn học của mình nhiều lắm.

Tả cái bàn học của em ở trường – Bài số 2

Lên lớp sáu, em học ở lớp mới, toàn bàn ghế mới. Cô giáo chủ nhiệm xếp em ngồi bàn đầu. Cùng ngồi bàn này có hai bạn nữa, tên là Sơn và Nhật.

Bàn học của em chưa sơn, chưa được đánh bóng. Bàn để mộc, màu vàng tươi. Em ngồi tì tay lên mặt bàn. Cái mặt bàn hơi nghiêng đã được bào nhẵn, riêng các cạnh và mặt dưới còn ram ráp. Ngăn bàn há miệng nuốt chiếc cặp phồng to của em. Có lúc em tưởng tượng thò tay vào ngăn bàn lôi được một con chim non. Em không biết các bác thợ mộc đã lấy gỗ gì đóng bàn, chỉ thấy bàn vững chắc. Mép sát ngoài cùng thẳng dài và phẳng. Cây viết đặt lên không bị lăn, đặt bình mực cũng không rớt. Em lấy viết bi định ghi tên vào cái góc bàn thì cô giáo nói:

– Các con phải giữ bàn cho mới nghe, không viết, khắc lên mặt bàn. Cũng không làm rớt, đổ mực hoặc ngồi lên mặt bàn. Nghe rõ chưa nào?

Thế là em dừng tay lại. Ở nhà, em cũng có bàn học riêng chỉ bằng cái bàn này. Bố em cũng dặn đừng làm hư bàn, dơ mặt bàn. Bàn học ở nhà em được bao nhựa mi ca bóng láng màu gụ rất đẹp. Bốn chân nó chỉ nhỏ yếu hơn bốn chân cái bàn em đang ngồi ở lớp. Cái bàn dài đè lên trên bốn chân vuông, to, thẳng đứng.

Cả ba chúng em tì tay lên bàn, bàn vẫn không lung lay. Cô giáo em cho biết để đóng được cái bàn phải mất nhiều công sức. Nào là trồng cây, hạ xuống, chở về. Nào là cưa, xẻ, đục, bào, đóng. Rồi chuyển đến trường. Em cùng bạn Sơn, bạn Nhật cố giữ bàn học của chúng em thật sạch thật bền.

Xem thêm:  Nghị luận về thành công và thất bại

Em mở sách để sát cái dài, rồi đặt thật ngay quyển tập dưới cuốn sách. Em nắn nót viết. Bàn ơi, đứng yên, nghe. Mình sẽ giữ bạn cẩn thận như cái bàn học ở nhà. 

Tả cái bàn học của em ở trường – Bài số 3

Năm nay, trường em được Sở Giáo dục cấp một số kinh phí sửa sang lại các và xây thêm một số phòng học mới. Chúng em vinh dự được học ở lớp mới với những bộ bàn ghế hai chỗ ngồi thật xinh xắn và tiện lợi.

Bàn học của chúng em được làm bằng chất liệu gỗ ván ép cao cấp. Mặt bàn được lợp một lớp dầu bóng trông mới đẹp làm sao! Em ngồi tì lên mặt bàn thấy mát lạnh và thơm thơm mùi gỗ mới. Mặt bàn rộng khoảng sáu mươi phân và dài độ một mét rưỡi nên ngồi học rất thoải mái. Kiểu bàn mới bây giờ không làm nghiêng thoai thoải như trước đây mà tạo thành một mặt phẳng song song với mặt đất và rất vừa với tầm ngồi viết, không phải ngóng lên hay gò lưng lại gò bó như kiểu bàn năm chỗ ngồi. Nó gọn và nhẹ tạo điều kiện để chúng em xê dịch hoặc sắp xếp lại theo yêu cầu của từng tiết học, tiết kiệm được rất nhiều . Phía trước mặt bàn, người ta khoét một rãnh khuyết chỗ chúng em để bút khỏi bị lăn xuống đất. Ở dưới mặt bàn người tà chia ra hai ngăn vừa đủ để chúng em bỏ cặp vào thoải mái gọn gàng. Cái ghế hai chỗ ngồi cũng thật là đẹp, cũng bóng loáng như mặt bàn. Nó rất nhẹ, mỗi đứa chúng em chỉ cần cầm một tay cũng có thể nhấc lên, không phải như loại ghế năm chỗ ngồi, muốn di chuyên đi đâu, phải ba, bốn đứa ì à ì ạch mới nhấc được. Vì vậy, được trang bị bộ bàn ghế mới, chúng em rất phấn khởi.

Buổi sinh hoạt lóp lần nào, cô giáo chúng em cũng đều căn dặn: “cần giữ gìn và bảo vệ bàn ghế cho sạch đẹp, không vẽ bậy, cào xước làm hỏng mặt bàn. Đó là ý thức trách nhiệm bảo vệ của công của mỗi học sinh.

Xem thêm:  Tả chiếc bút mực

Tả cái bàn học của em ở trường – Bài số 4

Năm nay, trường em được Sở Giáo dục và Đào tạo cấp kinh phí tu sửa một số phòng học đã xuống cấp và xây thêm một số phòng học mới. Lớp chúng em được vinh dự học ở phòng học mới với những bộ bàn ghế hai chỗ ngồi thật xinh xắn, dễ thương. 

Bàn học của chúng em được làm bằng gỗ thao lao khá tốt. Mặt bàn được quét một lớp dầu bóng trông mới đẹp làm sao! Em ngồi tì má vào mặt bàn thấy mát lạnh và thơm thơm mùi gỗ mới. Chiều ngang mặt bàn độ chừng sáu mươi phân, chiều dài độ một mét hai, ngồi rất thoải mái. Kiểu bàn mới bây giờ không làm nghiêng như trước đây mà là một mặt phẳng song song với mặt đất, rất vừa tầm với lứa tuổi chúng em, không phải nhóng lên hay gò lưng lại như kiểu bàn cũ. Nó gọn và nhẹ. Hai đứa chúng em có thể khiêng và di chuyển được nhanh chóng tiện lợi. Phía trước mặt bàn, người ta khoét một rãnh khuyết cho chúng em để bút, thước, chì khỏi bị lăn xuống đất. Hộc bàn có hai ngăn vừa đủ cho chúng em bỏ chiếc cặp sách vào. Ngồi học trên những chiếc bàn như thế này thật thoải mái.

Buổi sinh hoạt lớp lần nào, cô chủ nhiệm cũng nhắc nhở chúng em ý thức bảo vệ của công. Vì vậy mà những cái bàn của lớp em đến nay vẫn còn rất đẹp và mới. Mặt bàn không hề có một vết trầy xước hay viết bậy, vẽ bậy lên đó. Chúng em bảo vệ giữ gìn bàn học ở lớp như bàn học của mình ở nhà vậy.

Thanh Bình tổng hợp

Topics #bàn học #bố em #buổi sinh hoạt lớp #học sinh #học tập #lớp em #lớp học #tả cái bàn học #thời gian #thước kẻ #trường em #tưởng tượng