Tả cái giá sách của em (hoặc của gia đình em) – Bài số 1

Cái tủ sách mà vẫn dùng lâu nay là của ông ngoại để lại. Cùng với cái tủ là mười hai quyển sách tiếng Pháp, quyển nào ở trang đầu ông ngoại cũng ghi rõ ngày tháng năm mua và kèm theo chữ kí của ông ngoại.

Cái tủ sách rộng l, 2m; cao l, 8m; bề sâu là 0, 6m. Phần trên có bốn lớp, lớp nào cũng chia làm hai ngăn. Phía trước là cửa kính. Phần dưới cũng chia làm hai ngăn, có hai cánh cửa gỗ, có thể đựng được nhiều thứ lặt vặt khác.

Cái tủ được làm bằng gỗ lim, đánh véc-ni màu nâu sẫm rất bóng. Nó rất nặng, phải bốn người lớn mới khiêng được cái tủ không. Tủ được kê sát tường, cạnh bàn làm việc của mẹ. Rất ít khi nó được di chuyển.

Các ngăn bốn lớp trên đều được xếp sách, gáy hướng ra ngoài. Mười hai quyển sách của ông ngoại để lại, và một ít sách tiếng Nga của bố được mẹ xếp vào lớp trên cùng. Hai lớp giữa là sách và tài liệu giảng dạy của mẹ. Mẹ là giáo viên Ngữ Văn trường Trung học cơ sở, nên sách của mẹ toàn là sách . Các cuốn thơ của Hồ Chí Minh, các tuyển tập của Nguyễn Công Hoan, Ngô Tất Tố, Nguyên Hồng, , … mẹ đều có cả. Lớp cuối cùng, mẹ xếp sách của Nhà xuất bản Kim Đồng, là sách đọc của hai chị em. Mẹ cấm hai chị em lục lọi sách của ông, của ; cần quyển nào ở ngăn sách của mẹ phải xin phép mẹ. Sách của hai chị em, sau khi đọc xong phải xếp gọn vào tủ, không được mang sách đến trường.

Cái tủ sách theo ngày tháng năm vẫn đứng trầm mặc ở một góc phồng. Mỗi lần đứng trước tủ sách, ngước nhìn và nhẩm đọc các tên sách, em tưởng như mình đang được trò chuyện với người xưa, những danh nhân văn hóa, những nhà văn nhà thơ lỗi lạc của đất nước. Ông và bố đã mất, những cuốn sách của ông và bố để lại trở thành kỉ vật thiêng liêng của ba mẹ con em. Em đã nhiều lần thấy mẹ và chị Đào đứng lặng trước tủ sách, hướng nhìn lên lớp sách trên cùng. Mỗi lần nhìn vào tủ sách, em vẫn nhớ lời bố dặn trước ngày bố mất: “Hai chị em phải ngoan ngoãn và chăm chỉ học hành, làm cho mẹ vui… ”.

Xem thêm:  Vẻ đẹp lãng mạn của truyện ngắn "Mảnh trăng cuối rừng" của Nguyễn Minh Châu

Nhớ ông, nhớ bố, nhớ chồng, cái tủ sách được ba mẹ con em quý trọng, nâng niu, giữ gìn. Cái tủ sách luôn luôn nhắc nhở hai chị em ghi nhớ lời dạy của người xưa: “Mỗi quyển sách là một hũ vàng. Sách là thầy, là bạn của tuổi thơ”.

Tả cái giá sách của em (hoặc của gia đình em) – Bài số 2

Cái tủ sách mà mẹ em vẫn dùng lâu nay là của ông ngoại để lại. Cùng với cái tủ là 12 quyển sách tiếng Pháp, quyển nào ở trang đầu, ông cũng ghi rõ ngày tháng năm mua và kèm theo chữ kí của ông ngoại.

Cái tủ sách rộng 1,2m; cao 1,8m; bề sâu là 0,6m. Phần trên có 4 lớp, lớp nào cũng chia làm 2 ngăn. Phía trước là cửa kính. Phần dưới cũng chia làm 2 ngăn, có 2 cánh cửa gỗ, có thể đựng được nhiều thứ lặt vặt khác.

Cái tủ được làm bằng gỗ lim, đánh véc-ni màu nâu sẫm rất bóng. Nó rất nặng, phải 4 người lớn mới khiêng được cái tủ không. Tủ được kê sát tường, cạnh bàn làm việc của mẹ. Rất ít khi nó được di chuyển.

Các ngăn 4 lớp trên đều được xếp sách, gáy hướng ra ngoài, 12 quyển sách của ông ngoại để lại, và một ít sách tiếng Nga của bố được mẹ xếp vào lớp trên cùng. Hai lớp giữa là sách và tài liệu giảng dạy của mẹ. Mẹ là giáo viên Ngữ văn trường Trung học cơ sở, nên sách của mẹ toàn là sách văn học.

Xem thêm:  Hướng dẫn cảm thụ văn học bài Mè hoa lượn sóng – Tiếng Việt 3

Các cuốn thơ Hồ Chí Minh, các tuyển tập của Nguyễn Công Hoan, Ngô Tất Tố, Nguyên Hồng, Nam Cao, Tố Hữu, v..v… mẹ đều có cả. Lớp cuối cùng, mẹ xếp sách của Nhà xuất bản Kim Đồng, là sách đọc của hai chị em. Mẹ không cho phép hai chị em lục lọi sách của ông, của bố, của mẹ; cần quyển nào ở ngăn sách của mẹ phải xin phép mẹ. Sách của hai chị em, sau khi đọc xong phải xếp gọn vào tủ, không được mang sách đến trường.

Cái tủ sách qua bao tháng năm vẫn đứng trầm mặc ở một góc phòng. Mỗi lần đứng trước tủ sách, ngước nhìn và nhẩm đọc các tên sách, em tưởng như mình đang được trò chuyện với người xưa, những danh nhân văn hóa, những nhà văn, nhà thơ lỗi lạc của đất nước.

Ông và bố đã mất, những cuốn sách của ông và bố để lại trở thành kỉ vật thiêng liêng của ba mẹ con em. Em đã nhiều lần thấy mẹ và chị Đào đứng lặng trước tủ sách, hướng nhìn lên lớp sách trên cùng. Mỗi lần nhìn vào tủ sách, em vẫn nhớ lời bố dặn trước ngày bố mất: “Hai chị em phải ngoan ngoãn và chăm chỉ học hành, làm cho mẹ vui…”.

Nhớ ông, nhớ bố, nhớ chồng, cái tủ sách được ba mẹ con em quý trọng, nâng niu, gìn giữ. Cái tủ sách luôn luôn nhắc nhở hai chị em ghi nhớ lời dạy của người xưa: “Mỗi quyển sách là một hũ vàng. Sách là người thầy, là người bạn của tuổi thơ”.

Xem thêm:  Viết một bức thư ngắn (10 dòng) hỏi thăm sức khoẻ thầy giáo cũ

Tả cái giá sách của em (hoặc của gia đình em) – Bài số 3

Ông nội em làm nghề dạy học. Tài sản quý báu nhất của ông bà để lại cho con cháu là cái tủsách. Cha mẹ tui nâng niu, giữ gìn từng quyển sách một.

Cái tủ sách bằng gỗ sến, có hai cửa kính. Vài năm, thuê thợ đánh véc-ni lại một lần, nên cái tủ vẫn bóng và đẹp. Phần trên, mỗi bên có năm tầng, ngăn cách bởi những tấm kính dày ba, bốn li. Gần hai trăm cuốn sách, cuốn nào cũng có chữ viết và chữ kí của ông lưu lại. Có những cuốn dày cộp như Từ điển Pháp – Việt, Hán – Việt tự điển, Việt Nam văn học sử yếu của Dương Quảng Hàm,…nay đã ố vàng. Lâu lâu, bố lại đem phơi từng chồng sách, sau đó lại xếp vào theo thứ tự. Bố vẫn đọc, vẫn tra cứu trong nhiều quyển sách cũ của ông. Có hôm, bố lấy ra quyển sách Phong dao (Nguyễn Văn Ngọc) Quốc văn giáo khoa thư nhắc các con đọc. Bố nói có nhiều bài trong hai cuốn sách ấy, bố đã thuộc lòng từ bé thơ, nay vẫn còn nhớ.

Cái tủ sách của ông để lại được đặt trong phòng học của anh Cảnh và của em. Nó trở thành vật kí thác thiêng liêng của ông nội. Bố vẫn nhắc hai con: “ Phải biết đọc sách, biết học theo sách và làm theo sách”. Mỗi lần mở cuốn sách của ông, em cảm giác một rạng đông lừng sáng cả tâm hồn thơ bé.

Thanh Bình tổng hợp

Topics #bố em #bố mẹ #gia đình #gia đình em #mẹ em #nam cao #tố hữu #văn học