Tả cây đa – Bài số 1

Làng tôi có nhiều cảnh đẹp. Cây gạo chùa Công nở hoa đỏ rực mùa hè. Hàng đề cổ thụ chùa Yên xanh um, thấp thoáng tượng Bụt ốc, tượng La Hán… sơn son thếp vàng. Nhưng đẹp nhất, thân mật nhất là cây đa cổ thụ đình Hạ.

Cây đa có nhiều rễ phụ, gốc đa xù xì như bầy trăn cổ quái đang bò lượn. Phải đến năm, sáu người lớn vòng tay lại mới ôm nổi gốc đa. Lá đa to và dày bằng bàn tay, dày và óng mượt. Búp đa màu đồng điếu, nhọn hoắt như ngọn giáo của các dũng sĩ thời xưa. Từ mùa xuân đến mùa đông, tán đa xanh biếc, toả bóngmột vùng trời. Ngọn đa xanh non màu cổ tích, như đội mây, như che mưa nắng cho mái đình, cho cổng tam quan.

Cành đa, ngọn đa là mái nhà êm ấm của lũ chim trời. Là nơi trú ngụ của chúng trong những ngày mưa bão. Là nơi ca hát đón chào bình minh của đàn sơn ca. Là nơi chia mồi, tranh giành quả ngon, trái ngọt của bầy sáo sậu, sáo mỏ vàng khi mùa đa chín. Ngọn đa là nơi quạ khoang làm tổ. là nơi chú cò trắng ngồi ung dung, ngất nghểu ngắm cánh đồng xanh trong bóng xế tà….

Gốc đa đình Hạ ôm ấp quán nước chè xanh của bà cụ Tứ, quây quần mẹt bánh đúc lạc của bà Na, là nơi ngồi nghỉ chân chuyện trò của các bác thợ cày, của khách đi đường trong những ngày nắng hạ.

Cây đa làng tôi đã trên hai trăm tuổi. Bà con làng tôi, già trẻ gái trai, ai cũng yêu quý, tự hào coi cây đa như vị Thần hoàng làng. Cây đa đã rũbóng, che mát tâm hồn dân làng tôi, lưu giữ bao cảm động một thời loạn lạc. Tình quê vơi đầy, dào dạt trong lòng tôi ôm ấp bóng da xanh.

Tôi đã bao lần ngắm nhìn cây đa làng tôi. Chiều chiều đi học về, đứng từ xa nhìn bóng đa in thảm trên nền trời xanh, tôi bâng khuâng đứng lặng ngắm nhìn, và thấy lòng mình yên tĩnh lạ. Cây đa cao ngất tầng không là hình bóng quê hương yêu quý của tôi. Giấc ngủ tuổi thơ của tỏi đã có bóng đa trùm mát rượi.

Tả cây đa – Bài số 2

Đầu làng em có cây đa cổ thụ. Dù đi đâu xa đi chăng nữa, chỉ cần nghỉ đến cây đa đầu làng là nghĩ ngay đến quê hương yêu dấu của mình. Mỗi lần đi đâu đó, nhìn từ xa cây đa như đang giơ tay đón chào em về với quê hương, về với nguồn cội.

Cây đa tọa lạc trên bãi đất rộng ở ngã ba đầu làng. Cây đa tỏa chùm bóng mát cả một khỏang đất lớn đầu làng.

Mùa hè ở đó rất đông ngừơi, các bác các cô các chú ra làm đồng về, mọi ngừoi ngồi nhâm nhi cốc trà nhà bà Bé, trò chuyện rôm rả cả đầu ngã ba, trẻ con chúng em thì chơi chuyền, ô ăn quan… Thân cây lớn, rễ mọc ngoằn ngoèo trên mặt đất. Xung quanh thân chính có rất nhiều thân phụ. Ngọn đa cao vượt khỏi luỹ tre lấng.Bóng đa toả mát một khoảng đất rộng. Trong tán cây, nhiều loại chim làm tổ. Nhìn xem, gốc đa xù xì, to oành, cả sáu người ôm không hết. Lá đa và dài, dày và óng muợt. Búp đa khô quăn queo nâu nâu rơi trên mặt cỏ đem về làm kèn. Nó kêu toe lên một tiếng, kèm theo chuỗi cười trong, trẻo vang xa. Cây đa đã chứng kiến bao sự kiện lớn nhỏ của làng. Rồi đến chuyện làm ăn hằng ngày, chuyện đổi mới không ngừng theo phuơng châm hóa làng, bà con trao đổi với nhau dưới bóng cây đa. Cây đa quả đúng là nhân chứng lịch sử của làng.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về cây Tre Việt Nam lớp 7

Cây đa cổ thụ là hình ảnh quen thuộc và rất gần gũi với trẻ con chúng em, chúng em rất yêu cây đa ấy, vì đó là nơi chúng nó đuợc vui cuời, nô đùa và lớn lên bên nhau. Cho dù sau này có đi xa đến đâu, em vẫn sẽ luôn nghĩ đến thời con thơ dại ấy bên gốc đa cổ thụ.

Tả cây đa – Bài số 3

Quê em là một xã vùng cửa biển. Cả xã có sáu thôn ôm gọn cửa sông ra biển nên nói mặt xã hướng biển, lưng xã tựa đồng hoặc ngược lại đều đúng, ở chỗ cửa con sông ra biến chảy hẹp như lạch ấy là đình làng Thuận Lợi. Đình được dựng hướng chính đông, mặt đình hướng ra biển. Ở phía nam cổng đình là một cây đa trăm tuổi trầm tư cùng gió biển và ruộng lúa bao xung quanh.

Cây đa cao lớn tỏa rợp bóng mát. Gốc đa to độ bốn năm người ôm. Gốc đa chỗ lồi, chỗ lõm lạo thành vài ba cái hốc. Ngay dưới gốc đa, rễ đa nâu đen, to bằng bắp tay nửa chìm, nửa nổi trên mặt đất, bò loằng ngoằng, tỏa rộng bốn phía, bám chặt vào đất. Một phần rễ không chịu bám vào đất mà bò uốn lượn, ôm lấy gốc đa rồi mới vươn xa luồn vào lòng đất. Gốc đa nom kì vĩ như một tác phẩm điêu khắc gỗ, khắc chìm nổi ngoạn mục. Thân cây đa vươn cao theo từng chồ lồi lõm của gốc, lên cao độ bốn, năm mét. Thân cây đa phân thành các nhánh to như cột đình, chỗ phình to, chỗ uốn lượn trông nghệ thuật như một cây cảnh không lồ được, uốn rất công phu, vỏ cây màu nâu đen, sần sùi, nổi nhiều mắc cây, có mắc to như cái vành nón lá. Từ trên cành, rễ phụ buông xõa xuống từng chùm cao thấp chung quanh gốc cây, trông xa giống như chòm râu tóc của một ông già; lại gần, rễ phụ nom như rèm sáo trúc la đà,dung đưa trước gió. Nhánh đa đâm vô số cành, mang dày lá đa. Những chiếc lá đa to bằng bàn tay em bé, hơi giống lá bồ đề, chen kín vòm lá. Lá đa dày đến nỗi chẳng tia nắng nào có thể lọt qua kẽ lá mà rót xuống mặt đất. Vòm lá tròn dày như một chiếc ô khổng lồ che một khoảng đất rộng khô ráo ngay cả khi trời mưa. Vào những trưa êm vắng hay lúc chiều tà tĩnh mịch, đứng dưới gốc đa em nghe hơi gió thoảng mát lạnh, vòm lá rì rào như có ai cười, ai nói. Không gian lúc ấy có vẻ âm trầm, hơi rờn rợn, có lẽ do vòm lá quá dày nên đứng dưới gốc đa khi chiều tà em thấy có vẻ tối hơn bên ngoài. Gốc đa lúc ấy như một chốn thâm nghiêm tạo cho em cảm giác hơi sờ sợ. Trừ những lúc chiều tà vắng vẻ, còn những lúc khác dưới gốc đa lúc nào cũng có lác đác dăm ba người nghỉ mát, trò chuyện hoặc đám trẻ mục đồng hội hợp, nghỉ ăn trưa, chơi đủ thứ trò chơi của trẻ con.

Xem thêm:  Nghị luận giải thích câu tục ngữ Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau

Mùa xuân, cây đa nảy lộc, lá non màu đỏ hung. Búp đa nhọn tua tủa, đâm thẳng lên trời. Vòm lá đa như dược thắp sáng bằng vô sổ đòn quả nhót đỏ trên nền xanh thẩm của lá, búp da thắp sáng màu lừa rồi chuyển dần sang xanh. Vụ lúa Đông – Xuân chín, sân đình tràn ngập thóc, rơm, vòm lá đa lúc ấy xanh rì. Khi đồng chỉ còn trơ gốc rạ, thóc đã vào kho, cây đa bắt đầu ra hoa. Hoa đa giống như nụ chè, màu trắng ngà. Sang hè, quả đa to bằng đốt ngón tay, chín đỏ mọng rồi thâm lại như trái bồ quân. Lúa vụ hai phơi khắp sân đình gọi lũ chim câu về trên khắp cánh đồng, còn cây đa gọi chim muông đến chia quả chín. Trong vòm lá đa, chim chóc từng đàn trú ngụ ở đây, tưởng như hết cả chim muông cùng về. Chúng hót véo von, cãi nhau om sòm. Có lúc chúng im lìm, chỉ nghe tiếng lích rích, có lúc chợt huyên thuyên, chí chóe một hồi dài. Chim hót ríu ran từ sớm đến chiều tà. Cây đa tôn thêm nét cổ kính của đình làng. Mọi người dân làng em từ già đến trẻ đều xem cây đa như một nơi tôn nghiêm chẳng khác gì đình thờ thành hoàng của làng. Vào ngày cúng đình, gốc đa dược dọn dẹp sạch sẽ, bày biện bàn ghế. Dân làng bày bàn ghế đến tận sân sau của đình. Từ chỗ gốc đa đến sân sau đình, đó là nơi dân làng liên hoan, chia nhau lộc bánh quả, xôi chè, cơm thịt đã dâng cúng tổ tiên. Chỉ một nắm xôi thịt, vài ba cái bánh nhưng chứa chan tình làng nghĩa xóm, niềm tôn kính ông bà, tôn trọng lệ làng, lễ giáo thêm phần trang nghiêm. Cây đa còn chứng kiến những vụ mùa bội thu cua bà con nông dân, những tràng cười hê hả, những màn trình diễn văn nghệ cua bà con các đội sản xuất. Với riêng em, cây đa là cả một quãng : , vui chơi, mơ mộng đến một tương lai xán lạn và là hình ảnh làng quê yêu dấu trong tim.

Mai này lớn lên em sẽ mang hình ảnh cây đa đi theo trong mỗi bước chặng đường sự nghiệp. Vì từ cội nguồn truyền thống dân tộc, quê hương là nơi yêu dấu, là nơi tôn nghiêm cua mỗi . Cây đa đình làng chính là hình ảnh quê hương tha thiết ấy.

Tả cây đa – Bài số 4

Ở cạnh sân đình của làng em có một cây đa sừng sững không biết có từ bao giờ. Em chỉ biết rằng nó rất cao to và tỏa bóng mát rợp cả một góc sân. Người dân làng em vẫn bảo đó là cây chở che cho làng em.

Cây đa sừng sững như một người khổng lồ đang hiên ngang chễm chệ ngay giữa đường. Cây đa nằm sát mặt đường, bên dưới là cái giếng làng và sân đình. Mọi người vẫn bảo cây đa giếng nước và sân đình thường đi liền với nhau.

Thân của cây đa rất to, phải 5, 6 người ôm mới xuể được. Vỏ của thân cây xù xì chứ không trợn mịn và bằng phẳng, vì thỉnh thoảng còn nhô lên một số u mà người ta liên tưởng đến những ung nhọt mọc trên thân cây.

Xem thêm:  Phân tích hình ảnh đoàn tàu trong Hai đứa trẻ Thạch Lam

Ấn tượng nhất là bộ rễ như một đàn trăn bò lổm nhổm trên mặt đất. Đây được xem là nơi ngồi hóng gió của người dân quê em. Rễ đa to và tài bò trên đất tưởng chừng như sắp bật ra. Nhưng mà nó lại bám rất sâu, nhiều trận bão đi qua nhưng vẫn không quật ngã được loại cây kiên cố như thế nào. Những tán lá to và xòe ra khắp nơi với vô vàn nhánh nhỏ chi chít em không đếm được. Trên những cành cây đó là những chiếc lá to và dày, có một số chiếc lá như cái quạt mo của bà em vẫn quạt. Lá nào lá nấy chắc nịch và rất khó có thể rơi rụng khi gió thổi qua. Trừ khi gió quá mạnh thì những chiếc lá mới theo gió rơi xuống. Bọn em vẫn thường nhặt lá đa đem về nhà viết thơ lên đó hoặc để ngồi đánh chuyền ngay dưới gốc đa luôn.

Cây đa đồ sộ này đã trở thành biểu tượng của làng em, có nó làng em trông đẹp hơn và hơn. Mọi người vẫn bảo làng nào cũng nên có cây đa để bảo vệ cho làng và giữ gìn truyến thống làng lâu năm.

Mọi người ai đi đâu làm ăn xa cũng thường xuyên ghé về thăm quê và không ngớt khen cây đa càng ngày càng đồ sộ hơn. Nhiều người đã có những kỉ ức tuổi thơ đẹp dưới cây đa, bên cạnh giếng nước và sân đình này.

Tả cây đa – Bài số 5

Trước ngôi chùa làng em, có cây đa cổ thụ cao vượt lên trên mái ngói xanh rêu, nổi bật trên nền trời, vẻ uy nghi hùng vĩ. Theo lời các cụ già, cây đa này đã có tới trăm năm tuổi. Cùng với ngôi chùa cổ kính, cây đa tạo thành một thắng cảnh nổi tiếng trong vùng.

Từ đằng xa, người ta đã thấy ngọn cao vút, thân cây to lớn và tán lá xanh rì. Khi mây thấp, tưởng chừng như cây chạm tới trời xanh. Những hôm trời nắng, bóng mát che rợp cả ngôi chùa.

Thân cây to lớn khác thường, ba người lớn dang tay ôm không xuể. Vỏ cây màu nâu đậm, xù xì như da cóc, rễ lớn ăn sâu, bò rộng xung quanh giữ vững thân cây. Đẹp nhất là những rễ phụ, buông từng dây xuống, lơ lửng trên không như râu bạch tuộc. Cành đa xòe rộng ra tứ phía, lá dày chi chít, xanh bóng rất đẹp. Trái đa chùm chùm vàng sậm, đỏ gạch trông đẹp mắt, mùa trái chín, chim sáo về ăn ríu rít cả sân chùa.

Cây đa đem bóng mát giữa trưa hè cho trẻ chăn trâu, cho người qua đường nghỉ chân ngắm cảnh. Cây đa là cảnh đặc trưng của làng quê Việt Nam, tạo không khí thanh bình, êm ả…

Thanh Bình tổng hợp

Topics #cây đa #con người #hiện đại #học tập #kỉ niệm #tả cây #tả cây đa #Thời thơ ấu #văn minh