Gợi ý

Hè năm ngoái, ông mua cho em một con rùa Tam Đảo trông rất xinh xắn và ngộ nghĩnh.

Rùa chỉ bé bằng cái đĩa con đựng chén, cái mai màu vàng sậm, bên trên có những ô vuông màu vàng viền đen nhìn như những ô bàn cờ của ông. Hàng ngày em thường đi bắt cào cào, châu chấu, bẻ càng cho rùa ăn. Vì em sợ những chiếc vuốt của chúng có thể làm cho rùa đau; Những lúc như thế, rùa ta thích lắm, nó ngóc đầu ngóc cổ lên ngó nghiêng, khi thấy yên tâm mới từ từ há miệng ra,, áp sát vào chú cào cào. Và thật lười biếng, nó cứ mở miệng như thế cho đến khi chú ta tự chui vào miệng mình. Mãi một lúc sau, nó mới chịu đớp mồi, dùng cái mỏ cứng của mình nhai rào rạo như rạng lạc, được một lát mới chịu nuốt. Chú rùa Tam Đảo này không những ăn chậm mà di chuyển cũng lề mề không kém. Nhìn chú ta bước từng bước lặc lè mãi mà chưa tiến thêm được mấy phân mà sốt ruột. Nhiều lúc em cứ bê chú lên đi cùng cho nhanh.

Em yêu chú rùa lắm. Ngày nào đi học về em cũng chơi cùng chú, cũng bắt thật nhiều cào cào, châu chấu cho chú ăn. Em hy vọng rùa lớn thật nhanh và sớm quen với mới.

Xem thêm:  Soạn bài Thiếu nhi dũng cảm

Tuyentapvan.com

Topics #cuộc sống #tả con rùa