Đề bài: Tả môt người thân đang làm việc

Bài làm

trước kia làm công nhân nhưng đã về hưu được mấy năm nay. rảnh trong ngày đa phần bố dành ra để chăm sóc khu vườn trồng đủ các loại cây của mình.

Bố em năm nay dù đã gần 60 tuổi nhưng vẫn tràn trề năng lượng. Chẳng thế mà bố rất thích làm vườn. Từ việc xách nước tưới cây, cào đất để trồng hạt, tới việc làm khung cho cây leo bố em đều tự mình làm hết, hăm hở như một anh lực điền tuổi mới ba mươi vậy đó. Cứ mỗi lần ra vườn em lại thấy gương mặt vuông  hình chữ điền của bố em như rạng rỡ hẳn vì được làm công việc mình ưa thích.Trước khi về nghỉ hưu, em thấy tóc bố em bạc nhiều lắm. Chắc do lo nghĩ công việc nhiều. Nhưng khi về hưu rồi, ngày ngày chỉ làm bạn với cây cối, vườn tược trông bố em như trẻ ra nhiều, tóc cũng chẳng thấy sợi bạc nào nữa. Đôi mắt bố đen và sáng ngời niềm hăng say .

Bố em có dáng người cao to. Đôi tay của bố rất khỏe có thể gánh được hai xô nước đầy. Hôm nay bố ra vườn bón phân, tưới nước cho cây và gieo thêm luống rau mới. Vào vườn, việc đầu tiên bố làm là xách xô nước tưới vào từng gốc cây. Bố tưới rất nhẹ nhàng không để cho nước bắn tung tóe. Sau đó bố lấy bao phân bón để ở góc vườn ra rắc xuống đất, cách gốc cây cỡ hai mươi xăng-ti-mét. Bố cuốc đất vun tròn xung quanh gốc rồi tưới nước lần thứ hai cho đất vừa thấm. Sau khi tưới nước và bón phân xong bố vác cuốc ra góc vườn. Ở đấy có một mảnh đất trống, bố bảo sẽ trồng rau cải ở đó để nhà mình có rau sạch ăn. Bố lấy chiếc cuốc bổ từng nhát xuống mặt đất. Vì đất nhà em là đất phù sa nên rất dễ cuốc. Từng nhát cuốc được bố em đưa lên hạ xuống một cách nhẹ nhàng nhưng cũng hết sức mạnh mẽ. Đôi bàn tay to và khỏe của bố cầm chắc chiếc cuốc, đôi chân bố đứng vuông bằng vai làm điểm tựa chắc chắn cho cơ thể để bố dùng sức mà bổ từng nhát cuốc. Được một lúc em thấy trên trán bố em đã lấm tấm những giọt mồ hôi. Em vội chạy vô nhà, lấy cốc nước đem ra cho bố uống. Bố dừng tay, nhận lấy cốc nước của em,mỉm cười hiền lành khen: “Con gái của bố ngoan lắm”. Nghỉ tay một lúc bố lại tiếp tục cuốc đất. Bố vừa cuốc vừa đi giật lùi một lúc thì luống đất đã được băm tơi xốp. Bố dùng cái cào để cào cỏ ra. Sau đó mở túi hạt mầm rau cải, khéo léo rắc đều lên luống đất. Sau đó, bố dùng bình hoa tưới nước lên luống đất. Xong xuôi, bố đứng thẳng dạy ngắm lại thành quả của mình, sảng khoái nói to: “Xong rồi con gái! Chẳng mấy nữa chúng ta sẽ có rau sạch để ăn rồi”.

Xem thêm:  Cảm nhận của em khi đọc “Những ngày đẩu của nước Việt Nam mới” trích hồi kí “Những năm tháng không thể nào quên” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Em rất vui khi thấy bố em khỏe mạnh và có sức làm vườn như vậy. Bố bảo làm vườn vừa giúp bố thư giãn đầu óc vừa nâng cao sức khỏe mà gia đình lại có thêm nguồn thực phẩm sạch nữa chứ. Em tự hứa với bản thân, sau này đi học về sẽ phụ bố làm vườn để có thể chia sẻ công việc với bố nhiều hơn và nhà em sẽ có thật nhiều rau sạch để ăn.

Topics #bố em #lao động #người thân #thời gian