bạn thân của em – Bài số 1

Như bao trẻ thơ khác, em cũng có một đại gia đình. Đại gia đình ấy chính là ngôi trường mà em đang học. Nơi đây luôn vọng ra bao tiếng nói, tiếng cười. Và cũng chính nơi đây, em đã có một người bạn rất thân. Người đó chính là Minh Ngọc.

Cùng mười một tuổi nên chúng em cao xấp xỉ nhau. Ngọc có làn da trắng, mịn màng nhưng khỏe mạnh. Vầng trán cao, biểu hiện sự thông minh. Mái tóc dài, đen mượt, luôn buộc lên gọn gàng. Mũi bạn cao, rất hợp với khuôn mặt hình trái xoan. Nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt to, tròn đen láy. Ngọc hay cười, mỗi khi cười để lộ ra hàm răng “hạt na” đều tăm tắp. Ngọc đến lớp trong bộ đồng phục của trường và chiếc khăn quàng đỏ thắm trên vai như bao bạn khác. Nhưng sao em vẫn thấy Ngọc đẹp và ăn mặc gọn gàng hơn. Đôi môi đỏ hồng càng tôn thêm vẻ đẹp của Ngọc. Với em, bạn ấy là người hoàn hảo về ngoại hình. Không chỉ vậy, bạn còn là một người con ngoan, trò giỏi. Ở lớp, bạn luôn hoàn thành đầy đủ các bài tập cô giao. Bạn đã từng đạt giải Nhì hội thi Nét Vẽ Xanh cấp quận.Ở nhà, Ngọc thường giúp mẹ làm những công việc nhỏ như quét nhà, lau nhà, nấu cơm,…Nhờ sắp xếp công việc hợp lí mà bạn luôn hoàn thành tốt các nhiệm vụ của mình. 

Ở Ngọc khi nào cũng toát lên vẻ năng động, tự tin, hóm hỉnh và hài hước nên rất dễ mến. Bạn ấy  rất hiếu động, không lúc nào yên nghỉ chân tay. Trong giờ ra chơi, chỗ nào sôi động nhất là ở đó có Ngọc. Chúng em thường tụ tập nhóm ba, nhóm bảy ngồi xung quanh Ngọc để nghe bạn kể chuyện. Mở đầu câu chuyện, Ngọc vẫn thường hay kể: “ Cái hồi xưa ấy, đấy, cái hồi ấy, cái hồi mà bà tớ chưa sinh ra mẹ tớ ấy …”. Chỉ nghe có đến thế thôi là chúng em đã thấy buồn cười đến nỗi không thể nhịn được rồi mà cái mặt Ngọc vẫn cứ tỉnh như bơ. Đặc biệt, Ngọc có một trí nhớ rất tốt. Những câu truyện đã đọc hay đã nghe, Ngọc đều nhớ như in và kể lại bằng đúng giọng nhân vật nên rất cuốn hút và sinh động. Một mình Ngọc đóng đủ các vai, kết hợp với điệu bộ khôi hài khiến bọn em lăn lóc cười đến vỡ bụng. Ngọc luôn luôn làm ra những trò chơi thú vị. Bạn thường hay chơi cùng với chúng em trò bịt mắt bắt dê hay bó khăn. Vừa chạy lại vừa kêu tiếng dê be be nghe rất ngộ nghĩnh. Bạn ấy thường biểu diễn tiếng hát, tiếng ngựa hí và con sóc nâu hay leo trèo. Mỗi tiết mục, Ngọc đều được hoan nghênh nhiệt liệt và gây ra những trận cười nứt nẻ.

Ngoài ra, Ngọc còn là một cô bé rất dễ thương và hòa đồng với tất cả bạn khác. Tuy bạn ấy không giữ chức vụ gì trong lớp nhưng ai cũng đều yêu quý bạn.

Ngọc là người bạn em mến nhất. Chỉ còn mấy tháng nữa thôi, chúng em sẽ lên cấp hai. Không biết em và Ngọc có được học chung với nhau không nữa. Mặc dù vậy, em vẫn muốn nói với Ngọc rằng: ” Ngọc ơi, tình bạn của chúng mình đấy! Chúng ta hãy cùng nhau giữ gìn tình bạn đẹp này, Ngọc nhé!”

Tả người bạn thân của em – Bài số 2

Em có một người bạn thân thiết từ thuở nhỏ. Cậu ấy tên là Quang.

Quang là hàng xóm của em. Chúng em chơi với nhau từ lúc còn bé tí xíu. Khi ấy cậu mập mạp, trắng trẻo rất đáng yêuử Lớn hơn một chút, chúng em học cùng lớp mẫu giáo, rồi lại cùng nhau vào . Càng ngày, chúng em càng thân nhau hơn.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Đất nước của Nguyễn Đình Thingữ văn 12

Giờ đây cậu ấy sở hữu một khuôn mặt chữ điền, làn da không còn trắng mịn như con gái mà ngăm ngăm khỏe mạnh. Cậu ấy chỉ cao hơn em một chút. Mái tóc cắt ngắn trông rất gọn gàng. Tính tình Quang rất thân thiện, luôn tươi cười, cởi mở với những người xung quanh. Học nhóm, chơi thể thao, làm bài tập sinh học, lúc nào em và Quang cũng thành một cặp, gắn bó với nhau như hình với bóng.

Không chỉ thông minh, nhanh nhẹn, Quang còn rất biết quan tâm giúp đỡ người khác, nhất là với em. Vì em học kém môn Toán nên Quang ngày nào cũng sang nhà em làm gia sư bất đắc dĩ. Anh bạn gia sư của em còn là một cây văn nghệ cừ khôi. Cậu đã từng giành ngôi vị quán quân trong cuộc thi tiếng hát toàn trường. Mỗi dịp , nhìn cậu hát trên sân khấu nhà trường, em thấy thật chuyên nghiệp và trong lòng em có cảm giác thật tự hào khi có được một người bạn như Quang.

Không chỉ học giỏi, hát hay, Quang còn rất ngoan ngoãn và biết giúp đỡ cha mẹ. Mỗi chiều đi học về em thường thấy Quang giúp cơm nước, dọn dẹp nhà cửa. Còn những món ăn cậu nấu thì tuyệt cú mèo. Nhà cậu chỉ có hai anh em trai, là anh cả nên cậu ấy phải nấu cơm từ khi còn học lớp 3 để đỡ đần mẹ.

Mỗi người bạn đều đem cho chúng ta những tình cảm tốt đẹp. Những người bạn thân thiết gắn bó khiến ta tự hào, ngưỡng mộ mà trở nên cố gắng tốt đẹp hơn lại càng đáng quý. Em mong tình bạn giữa Quang và em mãi đẹp như bây giờ.

Tả người bạn thân của em – Bài số 3

My là người bạn thân nhất của em. Em và My chơi với nhau khi chúng em còn rất nhỏ. Hai chúng em thật may mắn khi được học cùng với nhau trong suốt những năm học cấp một.

Vì tên là My hay cũng vì hát rất hay nên My được thầy cô và bạn bè gọi là con chim hoạ mi. My rất xinh, dáng người bạn nhỏ nhắn. Nước da bạn trắng hồng chứ không ngăm ngăm như nước da em. Chúng bạn thường trêu đùa em và nó như một đội than và tuyết. Mái tóc của My dài ngang lưng, trông rất đẹp. My thường tết thành hai bím, lúc đi trông hai bím tóc đung đưa rất vui mắt. Em thích nhất là đôi mắt của My, nó có một màu đen nhánh, sáng ngời. thường bảo mắt ai đen và sáng thì rất thông minh. Nhưng nhiều khi em thấy mắt My tròn xoe và long lanh như những viên bi của anh em. Khi anh em thả những viên bi vào trong bể cá, nó trở nên lấp lánh và lung linh dưới làn nước. Nhưng đôi mắt của cô bạn em thì đẹp hơn những viên bi đó rất nhiều.

Em rất thích nghe My hát, My hát suốt ngày, chẳng khác nào một con chim hoạ mi bé nhỏ. Chính vì thế, My là cây văn nghệ của lớp em và đội văn nghệ của trường. Những lần đi tập văn nghệ, em thường đi cùng My. Em say sưa nhìn My tập văn nghệ cùng các chị lớp trên. Các chị ấy cũng rất quý cô bạn thân của em.

Không chỉ hát hay, My còn học rất giỏi. My giỏi Văn, còn em giỏi Toán. Môn Văn em học cũng tạm được nên việc gì cũng muốn làm cho nhanh. Mẹ bảo em chẳng khác gì con trai, phải học sự nhẹ ngàng, cẩn thận của My. Chúng em thường cùng nhau ôn bài, giúp đỡ nhau . Những lúc em cáu giận, My chỉ im lặng nghe em trút hết sự giận dữ. Đợi cho em bình tĩnh lại, My nhẹ nhàng xoa dịu em. Nhìn nụ cười của My, mọi tức giận trong em cũng bay vèo đi đâu mất. Bao giờ cũng thế, lúc nào em tức giận, My lại mang cho em một cốc nước. Sau đó, nó trở thành một thói quen của em.

Xem thêm:  Kể về một lần em mắc lỗi khiến thầy cô giáo buồn

Nhờ có My luôn bên cạnh em trong những lúc khó khăn, vui buồn, chúng em càng ngày càng thân thiết hơn. Với em, My như là một người chị gái của em. Em đã học được ở My nhiều điều. My như một tấm gương để em soi vào, sửa chữa những khuyết điểm của mình.

Tả người bạn thân của em – Bài số 4

Năm tháng cứ thế trôi đi, chỉ có thời gian là thước đo tốt nhất cho tình cảm bạn bè. Trong suốt thời gian đó, có lẽ Hồng là người bạn mà em yêu mến nhất, người bạn đã học với em từ suốt năm học lớp ba.

Dáng người Hồng dong dỏng cao, khuôn mặt bầu bĩnh, đầy đặn của bạn hễ ai nhìn đến cũng thấy đáng yêu. Nước da ngăm ngăm đen. Mái tóc dài óng ả. Cặp mắt đen láy lúc nào cũng mở to, tròn xoe như hai hòn bi ve. Chiếc mũi hếch và cái miệng rộng luôn tươi cười để lộ hai hàm răng trắng bóng. Ở Hồng khi nào cũng toát lên vẻ năng động, tự tin, hóm hỉnh và hài hước nên rất dễ mến.

Hồng rất hiếu động, không lúc nào yên nghỉ chân tay. Trong giờ ra chơi, chỗ nào sôi động nhất là ở đó có Hồng. Chúng em thường tụ tập nhóm ba, nhóm bảy ngồi xung quanh bạn Hồng để nghe bạn kể chuyện. Mở đầu câu chuyện, Hồng vẫn thường hay kể: “ Cái hồi xưa ấy, đấy, cái hồi ấy, cái hồi mà bà tớ chưa sinh ra mẹ tớ ấy…”. Chỉ nghe có đến thế thôi là chúng em đã thấy buồn cười đến nỗi không thể nhịn được rồi mà cái mặt Hồng vẫn cứ tỉnh như bơ. Đặc biệt, Hồng có một trí nhớ rất tốt. Những câu truyện đã đọc hay đã nghe, Diệp Anh đều nhớ như in và kể lại bằng đúng giọng nhân vật nên rất cuốn hút và sinh động. Một mình Hồng đóng đủ các vai, kết hợp với điệu bộ khôi hài khiến bọn em lăn lóc cười đến vỡ bụng.

Hồng luôn luôn làm ra những trò chơi thú vị. Bạn thường hay chơi cùng với chúng em trò bịt mắt bắt dê hay bó khăn. Vừa chạy lại vừa kêu tiếng dê be be nghe rất ngộ nghĩnh.Hồng thường biểu diễn tiếng hát, tiếng ngựa hí và con sóc nâu hay leo trèo. Mỗi tiết mục, Hồng đều được hoan nghênh nhiệt liệt và gây ra những trận cười nứt nẻ. Không chỉ là các bạn gái mà cả các bạn trai ngoài và trong lớp đều yêu mến bạn Hồng. Hồng và em cùng các bạn trong lớp đều có ước mơ là sẽ vào được trường Nguyễn Du. Mong rằng chúng em sẽ thực hiện được ước mơ của mình.

Rồi mai đây phải xa mái trường thân yêu, em cũng sẽ mang theo nhiều kỷ niệm cùng với những yêu mến của cả lớp với bạn Hồng, một người bạn thật đáng yêu!

Tả người bạn thân của em – Bài số 5

Em và An không ở cùng khu , thế nhưng ngay từ khi đi học lớp một chúng em đã rất thân nhau. Chúng em ngồi cùng bàn, mặc những bộ quần áo giống nhau và mỗi buổi đi học về chúng em lại cùng nhau đi chung một con đường, bạn An thường chia tay em trước bởi nhà bạn gần trường hơn nhà em. Song có một điều đã giúp chúng em thân nhau hơn là bởi chúng em rất ham học. Sau giờ học ở trường, chúng em lại đến nhà nhau để ôn bài và cùng nhau giải những bài toán khó.

Xem thêm:  Đề kiểm tra cuối tuần Tiếng Việt lớp 4 – Tuần 13

Bạn An của em rất xinh, trái ngược với nước da bánh mật của em thì bạn lại có nước da trắng mịn, lúc nào cũng phơn phớt hồng như được đánh một lớp phấn mỏng. Nhất là vào những ngày hè da của bạn lại càng như đẹp hơn. Bạn còn có khuôn mặt tròn bầu bĩnh trông rất đáng yêu, chiếc mũi nhỏ nhắn thẳng tắp trông thật thanh tú, cặp môi đỏ tươi như vừa được thoa son. Nụ cười của bạn cũng rất tươi, mỗi khi bạn cười lại khoe chiếc răng khểnh rất duyên. Chơi với nhau đã khá lâu, ấy vậy mà lúc nào nhìn thấy bạn em cũng thấy bạn thật xinh thật đáng yêu. Bạn An của em còn có một giọng hát rất hay, bạn là cây văn nghệ của trường, mỗi khi trường có văn nghệ bạn An lại tham gia. Trong buổi ca nhạc giọng hát của An luôn được các bạn trong trường yêu thích và thường tặng cho bạn những tràng pháo tay to nhất.

Hơn thế, An còn là một người rất tình cảm, em nhớ có lần bị ốm em phải nghỉ học mấy ngày, An đến mang vở về chép bài hộ em sau đó bạn còn đến giảng lại bài cho em hiểu.

Và có lần em bị đau chân không tự mình đi học được, An cũng đến giúp em đi.

Về vấn đề học hành thì em và An mỗi đứa lại có một sở trường riêng. An thì đam mê các môn tự nhiên, còn em thì thích học Văn. Và một câu chuyện đã xảy ra như thế này. Hôm đó có tiết bài tập Toán, ấy vậy mà tối hôm trước do mải mê xem phim hoạt hình em không kịp làm hết bài tập, đến lớp em rất lo lắng, lỡ đâu cô giáo lại gọi lên kiểm tra vở thì em sẽ bị điểm kém. Thế là em đành đánh liều mượn vở của An với ý định chép bài. Em cứ tưởng An sẽ vui vẻ cho em mượn vì chúng em là bạn thân của nhau cơ mà. Nhưng thật bất ngờ An đã không đồng ý và bạn nói:

– Mình không muốn bạn trở thành người không trung thực.

Lúc đó đang lo lắng về chuyện bị cô phạt nên em rất tự ái, sau buổi học đó em không đợi bạn về cùng. Ngay buổi chiều hôm đó An xuống nhà em chơi. Bạn vui vẻ gọi em ra và sau khi nghe bạn phân tích em hiểu bạn đã đúng. Việc mượn vở bạn để chép bài là sai. Em thầm cảm ơn vì An đã giúp em hiểu hơn về lòng chân thực.

Chúng em lại chơi thân với nhau như xưa. Ngay chiều hôm đó em và Lan rủ nhau đi ăn chè món chè mà em với bạn rất thích.

Hè vừa rồi em được bố mẹ cho về quê chơi, em đã xin phép bố mẹ An cho bạn về cùng. En và An vô cùng sung sướng khi được bố mẹ An đồng ý. Thế là chúng em lại có những ngày hè ở bên  nhau và thời gian dường như càng giúp em và Lan hiểu nhau ơn, yêu quý nhau hơn.

Thanh Bình tổng hợp

Topics #bố mẹ #con đường #đồng phục #học sinh #học tập #kỉ niệm #lớp em #mẹ em #nguyễn du #ra chơi #tả người #tập thể #thời gian #trường tiểu học #tự tin #ước mơ