Viết kề những kỉ niệm dưới mái trường cấp ba của em

Bài làm

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng từng đến trường để tiếp thu những kiến thức, những điều mới mẻ mà thầy cô và bạn bè mang lại. Ngôi trường không chỉ là nơi ươm mầm ước mơ mà còn là nơi để lại biết bao kỷ niệm vui buồn của thời áo trắng – một thời để nhớ, để thương.

Đến Huế, hẳn ai cũng phải từng một lần dừng chân trước mái trường hồng nổi tiếng – Hai Bà Trưng và đây cũng chính là điểm dừng chân cuối cùng trong cuộc đời học sinh của em.

Em còn nhớ như in khoảnh khắc mới bước vào lớp 10. Lúc ấy, bạn bè, thầy cô và mọi thứ đều rất mới mẻ với em. Điều đó khiến em cảm thấy lúng túng, rụt rè và không dám tiếp xúc với nhiều người. Trong đầu em cứ hiện lên những suy nghĩ: Thầy cô có quan tâm mình hay không? Bạn bè ở đây sẽ không nhìn mình với ánh mắt khác lạ và không thiện cảm chứ? Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ ấy, những bạn học mới đều rất nhiệt tình, vui vẻ; quan tâm, giúp đỡ em vào lúc khó khăn nhất.

Giờ đây, khi đã là học sinh lớp 12, mỗi lần chạy dọc hành lang giữa giờ ra chơi hoặc vu vơ ngồi trong lớp, nhìn sân trường; em đều cảm thấy sự lựa chọn đúng đắn của mình khi là một thành viên của mái nhà chung Hai Bà Trưng. Phía dưới những tán cây là hình ảnh các bạn đang đùa vui rất hồn nhiên và sáng trong như màu áo trắng. Các bạn nam thì đá cầu, đuổi bắt; các bạn nữ lại đang túm năm túm bảy bàn tán, trò chuyện.

Xem thêm:  Nghị luận Một người trẻ cần chuẩn bị những hành trang gì cho tương lai?

Không chỉ bạn học, thầy cô giáo cũng là những người để lại ấn tượng khó quên nhất với em. Người đầu tiên phải kể đến chính là thầy Hiệu phó. Thầy tuy nghiêm khắc và hơi lạnh lùng. Thế nhưng, chứa đựng sau khuôn mặt cương nghị ấy là tình cảm thương yêu, quan tâm học sinh hết mực. Thầy luôn tạo điều kiện và huy động những nguồn lực để giúp đỡ những bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Đó chính là trách nhiệm mà người thầy đem đến cho mỗi học sinh thân yêu của mình. Yêu biết mấy tấm lòng nhân hậu cùng trách nhiệm mà thầy gửi trao đến học sinh.

Và người khiến em luôn ghi nhớ và biết ơn trong suốt những năm cấp 3 chính là cô giáo chủ nhiệm. Mỗi lần đến giờ ra chơi, em lại thoáng thấy cô đứng một mình bên cửa sổ và hình như có bụi phấn nào đó đang rơi trên mái đầu cùng bàn tay gầy guộc của cô. Cô rất ít nói nhưng dạy rất hay. Trước những hành động ngây thơ của chúng em, cô thường chỉ cười hiền rồi yêu thương nhắc nhở. Cô đã lặng lẽ chăm lo cho chúng em từng chút một, và những năm tháng cuối cấp này cô càng lặng lẽ hơn.

Những ngày đầu tiên, có lẽ vì chưa hiểu được tính cách của cô nên em không mảy may quan tâm đến tình cảm cô dành cho lớp. Mãi đến sau này, khi nhận thấy thời gian học sinh đang trôi dần qua kẽ tay, em mới bùi ngùi nhận ra một tình thuơng yêu vô bờ bến từ cô. Thứ cảm giác này khiến em không muốn quên cũng không muốn nghĩ đến việc sắp phải rời trường.

Xem thêm:  Sức sống tiềm tàng của nhân vật Mị trong truyện “Vợ chồng A Phủ”

Mười hai năm ngồi trên ghế nhà trường, ba năm dưới mái trường cấp ba, tuy ngắn nhưng quả thật rất ý nghĩa. Nhưng nó còn ý nghĩa hơn vì đây là một mái trường danh tiếng – Hai Bà Trưng. Thật may mắn và hạnh phúc khi em là một thế hệ của mái trường này và hơn hết, là thành viên của gia đình A6 thân thương.

Cảm ơn lắm những năm tháng cấp 3 đầy mơ mộng và kỷ niệm!

Topics #cô giáo #gia đình #hành động #hạnh phúc #học sinh #kỉ niệm #mái trường #Ngôi trường #ra chơi #sân trường #suy nghĩ #thầy cô #thầy cô giáo #thầy cô giáo cũ #thời gian #ước mơ